Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết thúc nụ hôn triền miên đến nghẹt thở càng làm Hứa Đồng Chu thêm kích động. Cậu bế xốc cô lên, bước nhanh về phía chiếc ghế sofa da mềm mại, đặt cô nằm xuống đó, còn mình thì đè lên người cô. Nơi tư mật của hai người vẫn dính chặt vào nhau, không hề tách rời dù chỉ một giây.
Việc thay đổi tư thế khiến cả hai càng thêm thoải mái, dễ dàng đi sâu vào nhau hơn. Năm năm cấm dục khiến nhu cầu của cậu tích tụ như núi lửa, nhiều hơn người bình thường gấp bội. Cậu cứ thế giã vào hết lần này đến lần khác, bàn tay to lớn, thô ráp giữ chặt vòng eo thon thả của cô gái, ghim chặt cô xuống ghế, không để cô bị xê dịch trước luật động bền bỉ, dẻo dai của mình.
“Rõ ràng chị cũng thích… Sao còn làm bộ làm tịch như vậy?”
Hứa Đồng Chu vừa cúi xuống liếm vành tai nhạy cảm của cô, vừa khàn giọng hỏi. Giọng nói của cậu rung lên theo từng nhịp thúc mạnh mẽ của hạ thân.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, vẫn giữ im lặng một cách cố chấp. Cô cảm thấy cả người mình như đã bị anh khống chế hoàn toàn, khoái cảm xâm chiếm toàn bộ hệ thần kinh. Côn thịt hung ác xuyên qua toàn bộ đường hoa mềm mại, huyệt đạo siết chặt không còn một khe hở. Mỗi lần chàng trai tiến công hay rút lui đều ma sát mạnh mẽ vào phần cơ vùng kín nhạy cảm, sự kích thích mãnh liệt làm cô chỉ biết lắc đầu từ chối trong vô vọng.
Đôi tay run rẩy che miệng lại để ngăn những tiếng rên dâm đãng thoát ra, ánh mắt đẫm lệ nhìn chàng trai đang cày cấy miệt mài trên thân xác mình. Ánh mắt anh tràn đầy dục hỏa, thiêu đốt cả lý trí của cô. Đôi môi mỏng của anh mím chặt, trán ướt đẫm mồ hôi vì hưng phấn. Đột nhiên, nhũ hoa của cô bị anh cúi xuống cắn mạnh một cái. Cơn đau đi kèm khoái cảm khiến cô gái không thể nhịn được nữa, một tiếng hét thất thanh thoát ra khỏi cổ họng.
“A…!”
Cuối cùng cô cũng chịu cất tiếng. Chàng trai như được khích lệ, càng muốn ép cô mở miệng nhiều hơn. Anh nhấc bổng đôi chân thon dài của cô đặt lên vai mình, đổi tư thế tiến vào sâu hơn. Hai tinh hoàn đập mạnh vào xương mu cô gái, nơi va chạm dính nhớp phát ra âm thanh “bạch bạch bạch” dâm mị, vang vọng khắp căn phòng.
Trình Nặc biết mình đã hoàn toàn trầm luân, không còn đường lui nữa rồi.
Cô khép hờ đôi mắt, không muốn nhìn khung cảnh dâm đãng trước mắt nữa. Miệng không tự chủ được mà bật ra những tiếng nỉ non: “Ưm… Không được… Làm ơn… Hứa Đồng Chu… A…”
Cô không muốn đối mặt với khoái cảm tội lỗi đó. Cảm giác đê mê sau 5 năm quay lại đang ăn mòn từng tế bào thần kinh của cô. Ý thức còn sót lại vẫn đang yếu ớt cảnh báo cô về hai chữ “liêm sỉ”, nhưng cơ thể lại phản bội, ngày một chìm sâu trong bể dục vọng, khiến cô gần như không thể khống chế bản thân mình nữa.
Hứa Đồng Chu nhìn thấu mọi biểu cảm thống khổ mà sung sướng của cô. Giờ phút này đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy. Hạ thân điên cuồng rong ruổi trên thân thể cô gái, đường hoa chật hẹp siết chặt lấy “cậu em” làm anh thần hồn điên đảo. Mỗi lần giã vào đều kích thích gậy thịt nổi gân xanh cuồn cuộn. Nhưng anh không còn là thiếu niên ngây thơ của ngày xưa nữa, anh biết hiện giờ tuy sướng nhưng chưa phải là cực hạn. Anh muốn nhiều hơn thế… Muốn tiến vào càng sâu, hoàn toàn xỏ xuyên vùng đất chật hẹp thiêng liêng ở nơi sâu nhất của cô gái, đóng dấu chủ quyền của mình lên đó.
Anh lại nhấc cả hai chân cô lên cao hơn, đặt lên vai mình, tay nâng bờ mông tròn trịa, mịn màng của cô lên, để nơi riêng tư của hai người dán sát vừa khít, hoàn mỹ như một thể thống nhất.
“Chị ngoan quá… Gọi tên tôi lần nữa đi.” Anh vươn lưỡi liếm dọc bắp đùi trắng nõn, thong thả thọc vào rút ra như một con sư tử đang vờn con mồi, lặng lẽ đến gần chỉ chờ ra đòn quyết định. Hơi thở hoang dã bao trùm lấy người anh, từng thớ cơ bắp căng ra đến cực hạn, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Trình Nặc mở mắt nhìn anh qua màn lệ. Tốc độ thong thả hiếm có này giúp cô có cơ hội thở dốc đôi chút.
“Đừng… tôi không muốn… ưm…” Giọng nói nức nở, nỉ non tựa như đang làm nũng, nhưng miệng lại thốt ra lời từ chối yếu ớt.
Hứa Đồng Chu không muốn nghe những lời đó. Anh cúi xuống hôn cô, dỗ dành cô, ép cô gọi tên anh. Trận tình ái kéo dài làm Trình Nặc không chịu nổi nữa, cảm giác được tốc độ bên dưới đang ngày càng nhanh hơn, biết bão táp lại sắp kéo đến. Cô bấu chặt vào vai chàng trai, lắc đầu nhẹ, nức nở gọi tên anh: “Hứa Đồng Chu, có thể nghỉ một lát không? Em mệt…”
Chàng trai đạt được ước nguyện, bỗng cúi xuống cắn mạnh vào môi dưới của cô, nụ cười tà mị hiện lên.
“Không thể!”
Anh khẽ cười, nụ cười như vừa đắc ý, lại vừa chua xót. Năm năm nhớ nhung da diết, gặm nhấm nỗi cô đơn, bây giờ cô đang ở ngay trước mặt, dưới thân anh, thì sao anh có thể dừng lại được? Dù cho anh có chết, cũng phải để anh làm một con “quỷ no” dưới hoa mẫu đơn!
Siết chặt cô gái trong vòng tay sắt đá, anh bắt đầu giã vào như cơn cuồng phong bão táp, làm cô co rúm người lại. Âm thanh rên rỉ phát ra từ trong miệng cô ngày càng lớn hơn, dâm đãng hơn. Cô bị anh giữ chặt không thể nhúc nhích, chỉ có tiểu huyệt đáng thương đang bị động tiếp nhận những đợt bão táp, lượt sau lại mạnh bạo, sâu hơn lượt trước. Chiếc ghế sofa tội nghiệp không chịu nổi sức nặng và sự vận động kịch liệt của hai người, rung lên bần bật như sắp vỡ vụn.
Trình Nặc biết mình sắp tới đỉnh, móng tay không kiểm soát bấu chặt lên cánh tay săn chắc của chàng trai, cào ra những vết đỏ rướm máu. Tiếng ngâm nga ngày càng chói tai, âm thanh nỉ non phóng đãng vang vọng khắp căn phòng làm việc vắng lặng.
“Chị!” Hứa Đồng Chu gầm nhẹ gọi cô, không nhịn được quỳ hẳn xuống sàn nhà trước mặt cô gái, gân xanh trên gậy thịt thô to nổi lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh điên cuồng giã vào như đóng cọc, cuối cùng sau hơn mười lượt thọc vào rút ra liên tục, gậy thịt kéo căng nơi chật hẹp ở tận cùng tử cung. Anh biết mình đã tiến đến nơi mềm mại thiên đường đó. Hai người cùng run lên bần bật…
Anh không ngừng cày cấy trên mảnh đất màu mỡ ấy. “Chị Trình…” Anh gọi tên cô, muốn nói thật nhiều điều… Nhưng ham muốn cuộn trào trong cơ thể kìm hãm mọi ngôn từ. Gậy thịt đâm vào nơi sâu nhất của cô gái, sau nhiều lần ma sát, nghiền ép đã làm cánh hoa đỏ bừng, sưng tấy.
“A… Đủ rồi… Làm ơn… Đừng… Tha cho tôi… Hứa Đồng Chu…”
Trong lúc chạy nước rút như vũ bão, cuối cùng cô gái cất tiếng nỉ non không kiểm soát, lời nói không còn mạch lạc, hai tay khua khoắng như người chết đuối cầu cứu. Hứa Đồng Chu nắm chặt tay cô, mười ngón tay đan vào nhau siết chặt không muốn buông ra. Cả hai người cùng bị sóng triều khoái cảm đánh úp, nhấn chìm. Nơi riêng tư của họ như hai đội quân giao chiến ác liệt, không ai chịu thả lỏng. Gậy thịt thô dài chọc sâu vào đường hoa nhỏ hẹp, cả hai như chìm trong lễ rửa tội cuồng hoan của xác thịt. Dòng điện khoái cảm xuyên qua các cơ bắp, chạy thẳng đến tĩnh mạch làm ngón chân cô gái cuộn tròn lại, hai chân bị giơ lên cao đung đưa qua lại theo nhịp luật động điên cuồng của chàng trai.
Cuối cùng cô gái không chịu đựng được nữa, một dòng dịch nóng bỏng không tên trào ra ồ ạt từ đường hoa, theo âm thanh nỉ non vỡ òa của cô mà xối thẳng vào quy đầu người đàn ông. Mắt ngựa trên thân gậy hơi hé mở, đón nhận dòng nước ấm áp chảy vào trong cơ thể chàng trai, kích thích dây thần kinh nhạy cảm nhất.
Giây phút ấy, đôi mắt Hứa Đồng Chu như lóe lên tia bạch quang chói lòa, trong mắt tràn đầy dục vọng chiếm hữu và tình yêu điên cuồng. Trong nháy mắt này, anh cảm thấy nếu cô muốn mạng sống của mình thì anh cũng sẵn sàng dâng hiến cho cô. Tay anh giữ chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô gái, hông lên dây cót đẩy mạnh vào lần cuối cùng. Sau vài chục cú thúc mạnh bạo, vũ bão, tinh dịch đặc sệt, nóng hổi bắn thẳng vào nơi sâu nhất trong cơ thể Trình Nặc, lấp đầy mọi khoảng trống trong cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận