Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cô ấy cũng không nhịn được nữa, cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Cô quay qua nói với Trương Hoành Đào muốn uống trà sữa ở quán nằm ở góc phố đối diện để giải ngấy, muốn anh đi mua cho cô một ly. Trương Hoành Đào gật đầu, chiều chuộng đứng dậy rời nhà hàng đi mua ngay.
Trình Nặc giữ im lặng, chỉ vùi đầu vào ăn, cảm thấy không khí có chút ngượng ngùng…
“Xin lỗi cô… là tôi thất thố. Nhưng tôi thật sự không muốn thấy món này. Nhìn nó tôi lại nhớ đến…”
Nhìn bóng dáng Trương Hoành Đào khuất xa, Lý Huyên mới cất lời, giọng run rẩy.
Trình Nặc lập tức hiểu ra nguyên nhân. Cô cũng không biết làm sao, luống cuống lập tức gọi phục vụ mang dĩa bắp cải muối xuống.
“Tôi mới là người nên xin lỗi… Tôi chỉ tình cờ thấy món này trên menu, không ngờ trong nhà hàng sang trọng cũng có món dân dã này. Nhiều năm rồi không ăn hơi nhớ hương vị nên gọi thử. Cô đừng để bụng nha, chúng ta không ăn là được. Tôi sơ ý quá!”
Đó là đặc sản vùng Tây Nam, nơi chứa đựng ký ức kinh hoàng của Lý Huyên. Cô quên mất…
Cô hơi xấu hổ, không biết nên giải thích ra sao. Khi nhìn thấy tên món thì cô chợt nhớ đến đoạn thời gian 5 năm trước, vào những đêm hè oi ả, họ ngồi trong sân nhà ăn dưa muối với cháo trắng. Món ăn cô từng không nuốt nổi vì quá mặn và cay, nhiều năm sau lại biến thành sơn hào hải vị trong hồi ức, khiến cô hoài niệm.
Nhưng cùng là một nơi nhưng mỗi người lại có một kỷ niệm khác nhau… Với cô gái trước mặt thì món ăn này gợi lên những ký ức bi thảm nhất trong cuộc đời, những ngày tháng bị giam cầm, đánh đập.
Nhìn người phục vụ dọn đĩa đi, hai người cũng không nói tiếp chủ đề đó nữa. Trình Nặc nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi chậm rãi nói, cố gắng tỏ ra tự nhiên: “Tôi đã gặp Hứa Đồng Chu.”
Tiếng “cạch” vang lên khô khốc. Là âm thanh chiếc muỗng inox trên tay Lý Huyên rơi xuống chén sứ…
Trình Nặc nhìn Lý Huyên, biểu cảm giật mình thất thố, hoảng hốt tột độ của cô ấy đã lọt vào mắt cô.
“Cậu ấy không ở Hàng Châu, cô yên tâm. Sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của cô đâu.” Trình Nặc chỉ nghĩ là cô ấy bất an bởi sự xuất hiện đột ngột của người cũ từ quá khứ, sợ lộ chuyện xưa. Cô an ủi: “Cậu ấy ra ngoài làm việc, đang ở Tô Châu, cuộc sống cũng không tệ lắm. Bây giờ đã là kỹ sư rồi.”
Lý Huyên sửng sốt, há hốc mồm, không biết nên tiếp lời thế nào. Chỉ một câu nói đã làm hai mắt cô đỏ hoe, nước mắt trào ra.
“Cậu ấy… ra ngoài như thế nào?” Giọng cô hơi run run, âm thanh càng lúc càng nhỏ, đầy vẻ sợ hãi.
Trình Nặc vén lọn tóc xõa trên mặt ra sau tai, thản nhiên nói: “Nghe nói là nhà thầu đưa cậu ra, cũng làm ở công trường được 3, 4 năm rồi. Cậu ấy giỏi lắm.”
Dường như Lý Huyên không khống chế cảm xúc mình được nữa. Đầu cô gục xuống, đôi vai khẽ run lên bần bật, tiếng khóc nấc nghẹn ngào thoát ra.
Trình Nặc mím môi không biết nên làm sao để an ủi. Có lẽ bây giờ với Lý Huyên mà nói, ân nhân từng cứu cô cũng trở thành nỗi đau, nỗi ám ảnh trong lòng cô… Nhắc đến anh là nhắc đến quá khứ đen tối đó.
Cô đưa tay qua bàn nắm lấy tay cô ấy, siết nhẹ: “Xin lỗi… Sau này tôi không nhắc đến người và chuyện ở đó nữa… Cô đừng khóc.”
“Cậu ấy có khỏe không?”
Trình Nặc chưa kịp trả lời, Lý Huyên nghẹn ngào hỏi tiếp, ngẩng đầu lên với đôi mắt đẫm lệ.
“Chân cậu ấy… đã lành rồi sao? Cậu ấy… đi lại có bình thường không?”
“Bịch!”
Có thứ gì đó đập mạnh vào tim cô, đau nhói. Lần này đến lượt Trình Nặc ngây người, sắc mặt trắng bệch. Tại sao Lý Huyên lại hỏi về chân của Hứa Đồng Chu? Tại sao ai cũng biết chuyện cái chân của anh, trừ cô?
Trình Nặc không ghé thăm nhà, thậm chí còn chưa gặp mặt mẹ mà đã lái xe về thẳng Tô Châu ngay trong đêm. Trên đường cao tốc, cô hầu như đạp mạnh chân ga, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn. Cô chỉ biết mình phải quay lại ngay lập tức… Phải gặp anh!
Trong đầu cô vang lên lời thú nhận đầy nước mắt của Lý Huyên:
“Tôi không cố ý gạt cô….”
“Lúc đó cả thôn Bạc Châu đuổi theo phía sau! Bọn họ cầm đuốc, cầm gậy gộc…”
“Cậu ấy nói tôi chạy nhanh lên, cậu ấy thì có thể tự cứu mình vì là người làng, nhưng nếu tôi bị bắt về lại thì đời tôi xong luôn! Cậu ấy bảo sẽ đánh lạc hướng họ!”
“Tôi sợ lắm, tôi sợ cô sẽ quay lại cứu cậu ấy. Tôi không thể để cô quay lại! Nếu cô lựa chọn quay lại thì tôi phải làm sao bây giờ? Ai sẽ đưa tôi đi?”
“Cô nói tôi biết đi, tôi nên làm gì đây? Tôi chỉ muốn về nhà thôi!”
“Ai cũng có thể nhìn ra cô thích cậu ấy mà? Cậu ấy cũng thích cô! Nếu cô biết cậu ấy gặp nguy hiểm, sao có thể không quay lại?”
“Xin lỗi… Tôi ích kỷ quá…”
Trình Nặc đờ đẫn, đầu óc choáng váng. Bên tai vang vọng lời của Lý Huyên, vẻ mặt đau khổ của cô ấy, lời kể đứt quãng của cô ấy…
Não cô như bị đóng băng. Cô không có cách nào mô tả lại cảm giác của mình lúc này. Hóa ra… đêm đó anh không thất hứa. Anh đã đến, đã dẫn người đi, và đã hy sinh chính mình để cô gái kia thoát thân, để lời hứa với Trình Nặc được thực hiện.
Rất lạnh… Cô vẫn nhớ đêm đó lạnh cỡ nào. Mùa đông ở vùng Tây Nam vừa lạnh vừa rét, mưa phùn kéo dài dai dẳng thấu xương. Cô đứng dưới đèn đường chờ, cái lạnh buốt giá làm cô phải nắm chặt cổ áo, hình như cô còn nghe thấy tiếng sấm… Nhưng hóa ra, lúc đó anh đang ở trong rừng sâu, chịu đựng nỗi đau đớn của bẫy thú kẹp nát chân, chịu đựng cái lạnh và sự cô đơn, chỉ để giữ lời hứa với cô.
Một đường chạy thẳng tiến, cô muốn gặp anh! Ngay bây giờ!
Cô muốn gặp anh… Cô muốn gặp anh, cô rất nhớ anh… Cô nợ anh quá nhiều.
“Sau khi về Hàng Châu, tôi cũng đã nghĩ đến việc kể hết mọi chuyện cho cô, nhưng rồi có quá nhiều chuyện xảy ra, gia đình tôi giấu kín chuyện này, tôi cũng bị trầm cảm một thời gian dài… Tôi cũng không có thời gian để nói chuyện với cô. Sau này tôi nghĩ, dù sao cậu ấy cũng sinh ra lớn lên ở đó, là người thôn Bạc Châu, chỉ cần cậu ấy kêu cứu thì bọn họ nhất định sẽ cứu… Trình Nặc, tôi thật sự muốn xin lỗi Hứa Đồng Chu, tôi cũng muốn xin lỗi cô về chuyện này. Lúc đó tôi thật sự rất sợ, tôi không biết quan hệ của hai người là gì, nhưng cậu ấy có thể vì cô mà bất chấp nguy hiểm để đưa tôi ra ngoài nên tôi đoán quan hệ hai người cũng không đơn giản. Vậy nên tôi lựa chọn nói dối… Lời cuối cùng cậu ấy nói với tôi lúc đó, khi bảo tôi chạy đi là…”
“Nói với chị Trình… Đừng quên tôi.”
Câu nói ấy như nhát dao cứa nát tim cô. “Đừng quên tôi.” Anh chỉ cầu xin có thế. Vậy mà cô đã làm gì? Cô oán trách anh, cô cố quên anh, cô lạnh lùng với anh khi gặp lại.
Lúc cô đến bệnh viện Tô Châu thì trời đã tờ mờ sáng. Gió đêm cuối thu lạnh buốt. Cô đi ngược chiều gió, bước đi càng lúc càng nhanh, gần như là chạy. Đầu óc mê man dần tỉnh táo lại, những điều nghĩ chưa ra cũng trở nên rõ ràng. Cô bước đi vội vã, thống khổ.
Cả hành lang bệnh viện yên tĩnh, chỉ có ánh đèn ở quầy trực của y tá còn sáng lờ mờ. Cô ép tiếng thở dốc xuống, trái tim nghẹn lại muốn nổ tung…
Phòng 9, giường 32…
Bước chân của cô chậm lại khi đến gần cửa phòng. Cô tựa vào cửa, thở hổn hển. Thấy phòng đã tắt đèn, cô nhẹ nhàng mở cửa…
Động tác khẽ khàng không đánh thức bất kỳ ai. Tựa như đêm khuya 5 năm về trước anh chạy một mạch từ công trường về nhà, nhịp tim đập mạnh như đánh trống, trong lòng cực kỳ phấn khích và kích động nhưng lại không dám lộ ra ngoài, giả vờ bình tĩnh, ngoan ngoãn cụp mắt xuống.
Cô kiễng chân không cho gót giày cao gót chạm đất, không chút do dự bước vào. Nhờ vào ánh đèn hành lang hắt vào, cô nhìn về phía giường bệnh…
Không có ai?!
Lòng cô hoảng loạn tột độ. Sau khi đôi mắt thích nghi với bóng tối, xác nhận trong phòng thật sự không có ai, ngay cả bệnh nhân ở giường kế cũng không thấy.
Cậu ấy xuất viện rồi sao?
Bên ngoài mưa to tầm tã như trút nước. Gió thu rào rạt thổi vào cửa sổ phòng bệnh làm góc rèm tung bay ma quái. Nỗi nhớ nhung mãnh liệt trong lòng cô như bị bão lớn tạt xuống… Hồn xiêu phách lạc.
Cô xoay người bước ra ngoài, định chạy đi tìm y tá hỏi. Không lý nào đã xuất viện… Vết thương của anh còn chưa lành, còn có thể đi đâu? Chẳng lẽ anh chuyển viện sao? Chuyển qua bệnh viện nào? Hay anh lại trốn cô?
Bước chân cô gấp gáp, không còn quan tâm đến tiếng lọc cọc của giày cao gót trên hành lang bệnh viện vắng vẻ nữa. Âm thanh giòn tan như muốn nhiễu loạn trái tim cô…
“Chị… ”
Một giọng nói không lớn không nhỏ ở sau lưng cô vang lên. Là giọng nói cô rất quen thuộc, trầm ấm, ngữ khí hơi kích động, thậm chí còn mang theo khẩu âm địa phương hệt như thiếu niên 5 năm trước…
Cô quay đầu lại, môi hơi cong lên, nước mắt trào ra. Chàng trai đối diện đang đứng chống nạng ở góc hành lang tối, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình. Tóc cắt ngắn gọn gàng. Anh đang cau mày nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Dưới ánh đèn trắng, cả người anh như được bao phủ bởi ánh sáng, khung cảnh đó làm anh vừa đẹp vừa cô độc, lạnh lùng…
“Hứa Đồng Chu…”
Cô khẽ gọi anh, giọng vỡ vụn. Cuối cùng cô không kìm nén được tình cảm in sâu trong lòng bị cô chôn vùi suốt bao năm được nữa. Nỗi nhớ nhung tuôn trào cuộn sóng, nhấn chìm mọi lý trí.
Cô bước đi rất chậm, từng bước một, như muốn vượt qua khoảng cách 5 năm đau khổ để đi về phía anh. Cô dừng ở góc hành lang, đứng đối diện anh, nhìn thẳng vào người con trai cô yêu.
“Em đi đâu…”
Gặp chuyện sao không tới tìm tôi? Sao lại chịu đựng một mình? Bây giờ còn không cho tôi tìm được em?
Đồng tử cô khẽ run, cố gắng kìm xuống không cho mình khóc òa lên như một đứa trẻ.
“Tôi… không ngủ được, ra ngoài hút điếu thuốc…”
Anh nhìn cô, hơi cau mày, ánh mắt sáng ngời dán chặt vào khuôn mặt đẫm lệ của cô. Cái gọi là vĩnh viễn không gặp lại tựa như tan thành mây khói trong nháy mắt… Anh thua rồi. Anh không thể buông tay cô được.
“Em… Đồ ngốc này…”
Tôi quay lại tìm em! Tôi đã hứa với em… Tôi quay lại rồi đây! Lần này, tôi sẽ không bao giờ buông tay em nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận