Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhận ra cửa tử cung đã hé mở, sẵn sàng nghênh đón sự xâm nhập, anh không ngần ngại nhấp mạnh vào một cú chí mạng. Cú thúc mạnh mẽ làm cô gái gần như nín thở, không kịp phản ứng, môi cô mấp máy nhưng không thốt ra nổi lời nào, chỉ có đôi mắt trợn lên vì khoái cảm và đau đớn tột cùng.
Cửa tử cung dường như phản ứng còn nhanh hơn cả lý trí của cô. Bộ phận mềm mại, thiêng liêng ấy mở ra, run rẩy chờ đợi chàng trai an ủi. Sau một tiếng “bạch” giòn giã, anh lao vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, quy đầu to lớn dính chặt, chèn ép bên trong cô. Cơ thể hai người quyện chặt vào nhau như một thể thống nhất không thể tách rời.
Tiếng thét chói tai phát ra từ cổ họng Trình Nặc, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Vẻ đẹp đê mê chìm trong tình nồng, vừa đau đớn như bị xé rách, vừa sướng đến tê dại tâm can. Tình yêu mãnh liệt và cảm giác tội lỗi lan tỏa từ bốn phương tám hướng rồi hợp lại, đè nén trên người cô. Khoái cảm tích tụ sắp vọt lên đỉnh đầu, nước mắt trào ra không kìm được. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa, nức nở gọi anh: “Chồng ơi… A…”
Sắc dục làm anh trầm luân, mê muội, lời gọi mời của cô càng làm hồn anh điên đảo, mất hết lý trí.
Mẹ nó, cứ làm chết cô đi! Cho cô biết thế nào là sướng!
Cuối cùng, chàng trai không kiềm chế được nữa. Anh dùng hết sức bình sinh nhổ gốc rễ đang cắm chặt khỏi cửa tử cung chật hẹp, rồi lại bất chấp tất cả lao vào lần nữa thật mạnh. Thật sướng! Anh vẫn còn muốn nữa!
Hông anh dùng sức giã vào như muốn xẻ đôi người cô ra làm hai. Người cô bắt đầu run lên bần bật, kịch liệt, không chịu nổi sự tra tấn ngọt ngào này nữa. Mật dịch theo động tác ra vào của anh trào ra ngoài xối xả, tạo nên một khung cảnh vô cùng dâm mỹ và hỗn loạn.
“Thật sướng… Ưm… Chồng ơi…” Cô nỉ non, mười ngón tay bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của anh, cào cấu, muốn hoan ái nhiều hơn nữa. Miệng cô không ngừng tuôn ra những lời ái muội, dâm đãng. Cuối cùng, cô cũng giao phó toàn bộ những thứ quý giá nhất mình có cho anh.
Trinh tiết của cô, tình yêu của cả cuộc đời cô… Tất cả đều thuộc về anh.
Hai mắt Hứa Đồng Chu ươn ướt vô cớ, cảm động và hạnh phúc dâng trào. Anh ôm chặt lấy người cô, điên cuồng ra vào, tận hưởng khoảnh khắc chiếm hữu tuyệt đối này.
Đêm nay… vẫn còn rất dài.

Hứa Đồng Chu trông bề ngoài lành tính, hiền lành là vậy nhưng thực tế bên trong anh rất cố chấp, bướng bỉnh. Có điều, sau khi gặp được Trình Nặc, anh đã thay đổi rất nhiều vì cô. Phàm là những chuyện cô yêu cầu, thì anh đều cố gắng đáp ứng, chiều chuộng cô hết mực. Chỉ có lần này, anh quay về với bản chất thật của mình. Dù cô có dỗ dành ngọt ngào hay giận dỗi vô cớ thì anh vẫn quyết tâm không về chung cư của cô. Anh như bén rễ ở cái khách sạn này, có đánh chết cũng không chịu đi.
Tính đại tiểu thư của Trình Nặc trỗi dậy. Cô đá mạnh vào cái ghế, bực bội muốn bỏ đi. Tên đàn ông thúi này quả nhiên đắc thủ xong liền trở mặt! Bình thường thì giả vờ ngoan ngoãn như trai mười sáu, bây giờ nghe cô cam đoan sẽ kết hôn với anh thì lập tức “lật mặt”, không nghe lời nữa.
Giữ chặt Trình Nặc đang hậm hực muốn lao ra cửa, Hứa Đồng Chu bất lực cười khẽ. Không phải anh không biết tính tiểu thư đỏng đảnh của cô, anh vẫn luôn yêu chết cái tính đó của cô, yêu cô từ trong ra ngoài. Nhưng hiện tại, anh thật sự không thể làm mọi thứ theo ý cô được. Vấn đề này liên quan đến lòng tự tôn của thằng đàn ông.
“Chị… Chị chờ anh chút được không? Khi nào anh làm xong công trình này sẽ được công ty cử đi học ở Đại học Nông Lâm, đến lúc đó anh sẽ có tương lai hơn, sẽ luôn bên chị được không?”
Không phải anh không muốn quay về căn hộ ấm áp đó, nhưng anh có thể hình dung được thái độ của ba mẹ Trình Nặc sẽ như thế nào nếu biết anh đang sống bám vào cô. Đúng là anh phải cố gắng phát triển xuất sắc ở mọi mặt, phải có sự nghiệp riêng thì mới có thể xứng đáng đứng cạnh cô một cách đường hoàng.
Anh không muốn làm “chạn vương”, mang tiếng dựa hơi phụ nữ. Cho dù cái “chạn” này thật sự ngon, thật sự êm ấm đến mức làm anh nghiện, nhưng đối mặt với lời hứa hẹn cả đời của cô, anh vẫn lựa chọn tạm thời lảng tránh cái lốc xoáy dịu dàng đó để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.
Anh đã nói, anh sẽ kiếm thật nhiều tiền để mua cho chị váy đẹp, nhà lớn, xe xịn… Anh phải tự tay làm điều đó.
Trình Nặc bị anh ôm chặt hồi lâu mới chịu buông lỏng cơ thể. Cô khẽ thở dài, hừ nhẹ một tiếng đầy bất mãn: “Hứ, kiếm tiền thì liên quan gì đến hai ta phải ở riêng? Ở cùng em thì ngăn cản phong thủy anh kiếm tiền hay sao?”
Trình Nặc cũng không biết từ khi nào mà mình lại trở nên nói chuyện không kiêng nể gì trước mặt Hứa Đồng Chu như vậy. Đúng là được anh cưng chiều sinh hư mà lên mặt. Không còn vẻ e dè, nhu mì, giữ kẽ ngày trước nữa. Anh luôn bao dung, cưng chiều cô vô điều kiện, không chấp nhặt những lời nói dỗi hờn của cô.
Không phải cô không hiểu sự quyết tâm và lòng tự trọng của anh. Đam mê theo đuổi sự nghiệp và khát vọng thành công như đã khắc sâu trong xương cốt của mọi người đàn ông. Từ thái độ khinh thường ban đầu của ba mình, cô hiểu mình nên cổ vũ anh xông pha lập nghiệp để chứng minh bản thân. Nhưng tình yêu và sự mê luyến nhục dục làm mụ mị đầu óc, cô không muốn xa anh dù chỉ một giây phút nào…
Ôm hôn hồi lâu, triền miên không dứt. Trình Nặc cũng không cần anh giải thích hay dỗ dành thêm nữa. Cô tự gặm nhấm cảm xúc hụt hẫng của mình, cuối cùng đành lủi thủi về chung cư một mình.
Nhưng mọi chuyện lại không phát triển theo hướng êm ả như cô muốn. Sóng gió lại sắp ập đến.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận