Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiều hôm đó, Trình Trường An dẫn quân “đuổi giết” đến tận nơi.
Hứa Đồng Chu vừa từ công trường mệt mỏi trở về phòng Dự án. Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang nháy đèn đậu ven đường cách đó không xa, trông có vẻ lạc lõng giữa khung cảnh công trường bụi bặm. Anh cũng không để ý lắm, chỉ muốn tranh thủ làm xong công việc tồn đọng của mình để nghỉ ngơi. Đang rảo bước nhanh đi về phía trước thì anh bị một người bước xuống xe chặn lại.
“Anh Hứa, tôi có thể nói vài lời với anh không?”
Vẻ mặt người đó ôn hòa, kèm theo nụ cười xã giao chuyên nghiệp trên môi. Đó là Tiểu Vương, người ngày thường hay chạy việc vặt cho Trình Nặc và cũng là trợ lý thân cận của cha cô.
Bây giờ ông chủ chân chính đã trở về, anh ta tự nhiên cũng quay lại vị trí và phe cánh của mình.
Hứa Đồng Chu không kịp phản ứng. Tuy đang là đêm đông lạnh giá nhưng anh vừa mới làm việc nặng xong, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi dài tay mỏng manh, trên tay cầm chiếc áo khoác chưa kịp mặc vào. Dáng anh cao gầy, dưới ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống càng thêm cô độc và mong manh. Anh hơi cau mày nhìn người trước mặt, định lên tiếng từ chối.
“Về chuyện cô Trình.” Nụ cười trên mặt Tiểu Vương vẫn chưa phai, anh ta mở lời trước, nhẹ giọng nhắc đến cái tên nhạy cảm.
Chỉ với câu này, Hứa Đồng Chu lập tức hiểu ra vài phần vấn đề. Anh liếc nhìn thoáng qua chiếc xe hơi đen đang đóng kín cửa kính phía sau lưng Tiểu Vương, biết người ngồi trong xe chắc chắn không phải là Trình Nặc, mà là người nắm quyền sinh sát trong tay.

Một mình Trình Nặc buồn bực bước đi trên phố đông người. Cô gọi điện cho anh cũng không ai bắt máy. Trình Nặc bĩu môi hờn dỗi. Dù cô có làm nũng, ăn vạ thế nào đi nữa, nhưng khi đối mặt với sự kiên định của Hứa Đồng Chu, cô cũng biết anh đã hạ quyết tâm sắt đá nên cũng đành kiềm chế sự xúc động muốn chạy đến tìm anh ngay lập tức.
Đến tận mấy ngày gần đây, anh bận rộn đến mức số lần gọi điện thoại và nhắn tin cho cô giảm xuống thấy rõ. Lúc này, cô mới thực sự nhận ra chàng trai này đã nỗ lực và vất vả biết bao nhiêu để thực hiện lời hứa với cô.
Cô lê từng bước chân chán nản, vô định trên đường phố. Mũi chân như có ý thức riêng, đi một hồi loanh quanh thế nào lại đến trước cửa khách sạn nơi anh ở. Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng anh ở, cửa sổ tối om.
Ừm… hay là lên đó ngồi đợi anh? Cho anh một sự bất ngờ?
Nghĩ anh chắc lại đi giao cơm chưa về, lần này Trình Nặc đã nhanh nhạy và “khôn” hơn. Cô không còn ngồi xổm đờ đẫn, chịu rét trước cửa phòng nữa mà tìm một chỗ ngồi êm ái ở trong sảnh khách sạn, nhắn tin báo anh biết mình đang chờ rồi bắt đầu ngồi chờ mỏi mòn.
Một cơn gió lạnh thổi thốc vào sảnh khách sạn khi cửa tự động mở ra. Hứa Đồng Chu bước vào, đôi mắt mệt mỏi nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng cô. Đến tận khi thấy cô đang dựa đầu trên ghế sofa ngủ say, anh vội vàng vọt tới, quên hết cả mệt nhọc: “Chị…”
Trình Nặc ngơ ngác ngẩng đầu dậy, dụi mắt, thấy chàng trai người đẫm mồ hôi, quần áo xộc xệch đứng trước mặt mình: “Anh về rồi ~?”
Anh về rồi.
Ba từ đơn giản, bình dị nhưng làm lòng chàng trai dậy sóng, ấm áp lạ thường.
“Anh xin phép về trước, sao không nói trước với anh chị sẽ đến? Chị đợi bao lâu rồi?”
Anh bế thốc cô lên rồi đi thẳng đến thang máy, cố ý che giấu vết bùn đất và dầu mỡ lấm lem trên quần, không muốn để cô nhìn thấy sự nhếch nhác của mình.
“Gọi điện anh cũng không nhận, em cũng không có gì làm nên đến luôn…” Ý thức Trình Nặc vẫn còn mơ hồ chưa tỉnh hẳn sau giấc ngủ ngắn, cô tựa đầu vào trong ngực anh, ngửi mùi mồ hôi nam tính quen thuộc, khẽ nói chuyện.
Hứa Đồng Chu ấn nút thang máy bằng khuỷu tay, ôm cô một đường về phòng, trong lòng tự trách mình muốn chết. Sao lại để cô đợi lâu như vậy?
Vừa vào phòng, Trình Nặc đã híp mắt ôm chặt lấy Hứa Đồng Chu không buông, như con koala bám cây. Anh cẩn thận lách người, cố gắng tránh né, sợ quần áo bẩn của mình làm dơ bộ váy đẹp của cô.
Trình Nặc nhắm mắt, hai tay ôm chặt cổ anh rồi chủ động hôn anh. Hồi lâu không thấy chàng trai quấn lấy nhiệt tình đáp lại như ngày thường, cô hơi nghi hoặc mở mắt ra, thấy quần áo anh loang lổ vết dầu nhớt đen sì…
“Anh đi đâu vậy? Cả người dơ hầy.”
Hứa Đồng Chu hơi nghẹn lời, ánh mắt đảo qua chỗ khác… “Ừm, xe của đồng nghiệp bị hư nên anh loay hoay sửa giúp một hồi, sợ làm dơ người em.”
Trình Nặc không hề nghi ngờ lời anh, cô tin tưởng anh tuyệt đối. Cô chỉ gật đầu rồi lại dựa vào vai chàng trai. Cô nhớ anh, biết anh bận nên mới mấy ngày không gặp được, giờ gặp rồi lại không nỡ rời đi.
Hứa Đồng Chu vội cởi chiếc áo khoác bẩn ra rồi ôm cô nằm xuống giường. Thấy cô đang liu thiu ngủ, anh lại ôm cô, vỗ về dỗ dành một chặp đến khi cô ngủ say, hơi thở đều đều, anh mới nhẹ nhàng ngồi dậy.
Anh mở điện thoại, xóa tin nhắn tìm việc và giấu tờ đăng ký làm thêm đi. Anh cũng không muốn Trình Nặc biết chuyện đó, biết rằng anh đang chật vật thế nào…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận