Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lái xe chậm rì, ngó trước nhìn sau tìm chỗ sửa xe. Trình Nặc bẻ lái qua con đường chuyên bán vật liệu xây dựng gần khu Ngô Trung, hình như cô nhớ mang máng bên đó có mấy tiệm sửa xe bình dân.
Cô chọn đại một tiệm trông có vẻ sáng sủa rồi chạy vào. Bước xuống xe, người cô quần áo là lượt thanh lịch, dung nhan xinh đẹp điềm đạm, khí chất tiểu thư đài các tỏa ra ngời ngời. Vừa bước xuống xe đã có bao ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ ngắm nhìn. Nhân viên trong tiệm nhanh nhẹn chạy ra tiếp đón, đưa cô chai nước và gọi thợ chính đến xem xe.
Trình Nặc cầm chai nước khoáng, lễ phép gật đầu cảm ơn, sau đó dẫn thợ sửa xe tới lốp sau, chỉ chỗ bị xước một đường dài.
Thợ sửa xe nhìn thoáng qua, đánh giá chiếc xe sang và chủ nhân của nó: “Sơn lại sao?” Anh ta hỏi, không quên trộm nhìn cô gái xinh đẹp thêm lần nữa với ánh mắt háo sắc.
“Ừ, nhưng tôi không hiểu mấy cái này lắm. Anh xem làm thế nào cho tốt là được.” Cô ăn ngay nói thật, nhìn chăm chú vết xước và trả lời, không để ý đến ánh mắt của gã thợ.
Trời đã tối sầm, gió lạnh buốt xương thổi qua. Cô vừa từ công ty về, quần áo công sở trên người mỏng manh cũng không đủ ấm. Gió xuyên qua cổ áo, hơi lạnh len lỏi vào người cô khiến cô khẽ rùng mình.
“Sơn lại lớp kim loại này thì sao? Giá cả cũng hợp lý, đảm bảo như mới.” Thợ sửa xe nhìn cô chăm chú như đang chờ cô trả lời, tay chỉ trỏ vào vết xước.
Cô gật đầu đồng ý. Cô thật sự không hiểu “nghệ thuật” sửa xe này, thầm hối hận sao không để mai nhờ Tiểu Vương đi xem giúp, tội gì phải tự mình đi làm mấy việc này cho khổ thân?
Cô vừa nghĩ, vừa móc điện thoại ra chuẩn bị để lại thông tin liên lạc của Tiểu Vương ở quầy lễ tân để họ liên hệ lấy xe.
Cô vừa đi vừa dán mắt lên điện thoại trả lời tin nhắn công việc. Lúc vòng qua sau xe, chuẩn bị bước vào khu vực chờ của tiệm thì bất ngờ bị một dòng nước lạnh buốt vô tình bắn trúng. Góc áo khoác trắng tinh của cô bị ướt sũng một mảng lớn, nước bẩn bắn lên cả đôi giày cao gót.
Nhân viên lễ tân thấy vậy hoảng hốt, nhanh tay lấy khăn giấy ra lau giúp cô, vừa lau vừa lớn tiếng trách nhân viên rửa xe đang đứng ngây ra đó: “Xin lỗi, xin lỗi đã làm cô bị ướt! Thợ mới nên làm chưa quen, cái gì cũng không biết, tay chân lóng ngóng, thật là ngốc mà! Lát nữa tôi sẽ mắng cậu ấy một trận!”
Cô gái vừa giải thích vừa thầm chửi rủa tên nhân viên hậu đậu. Trình Nặc vội cầm khăn giấy trong tay cô ta, tuy trong lòng không vui vì xui xẻo liên tiếp nhưng cũng không lộ sự khó chịu ra bên ngoài: “Không sao đâu.”
Ai đi làm thuê cũng không dễ dàng gì, tội gì vì một bộ quần áo mà làm người khác bị trách phạt, mất chén cơm?
Hứa Đồng Chu không hiểu về bảo trì và sửa chữa máy móc lắm. Lúc tìm việc anh cũng chỉ nhằm mục đích kiếm sống qua ngày, chờ cơ hội mới. Kỹ thuật sửa chữa xe cộ tất nhiên không phải thế mạnh của anh. Anh chạy tới lui hỗ trợ, quan sát, học lỏm cũng bắt đầu quen việc vặt.
Cuối năm sắp đến Tết, ai cũng bận xù đầu, xe cộ như quần áo cũng cần bảo dưỡng kỹ càng để đi chơi Tết. Xe đến nườm nượp, là mặt mũi gia chủ khi họ hàng thân thích bạn bè đến chúc Tết nên ai cũng muốn xe bóng loáng. Vừa vào tiệm, Hứa Đồng Chu đã xin học cách rửa xe ngay. Càng nhiều người đến rửa thì thu nhập càng tốt, anh cũng vui vẻ làm việc không nề hà, vì rửa thêm được một cái xe thì anh lại có thêm một phần tiền tích góp cho tương lai.
Chiếc xe sang trọng này nội thất bên trong đã được lau chùi sạch sẽ. Anh mở cửa xuống xe, chuẩn bị công đoạn đánh bóng bên ngoài. Có ống nước nằm dưới đất cạnh xe, anh không chút suy nghĩ tiện tay cầm lên định cuộn lại. Không ngờ áp lực nước bên trong còn nhiều chưa chảy hết, anh vừa vô tình gạt cần xả, dòng nước mạnh đã phun một đường thẳng ra ngoài… trúng ngay vị khách nữ đang đi tới.
Nhân viên lễ tân vẫn đang lầm bầm trách mắng, mấy người khách và thợ gần đó cũng đang hướng mắt nhìn về phía sự cố. Cô gái tóc dài cúi đầu khẽ rũ vệt nước bẩn trên góc áo trắng, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Không sao, dù sao tôi về nhà cũng muốn thay áo thì…” Giọng cô gái nhỏ nhẹ, quen thuộc đến đau lòng. Cô vừa nói vừa ngẩng đầu lên.
Tay cầm ống nước của Hứa Đồng Chu siết chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch… Chị của anh! Sao lại xuất hiện ở đây?
Trời cao trêu ngươi, rốt cuộc chị vẫn nhìn thấy dáng vẻ chật vật, lấm lem nhất của anh… Anh đang mặc bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ, tay cầm vòi nước, đứng chết trân như một kẻ tội đồ.

Ở cổng tiểu khu nhà Trình Nặc.
Trình Nặc cúi đầu bước đi, mái tóc dài xoăn nhẹ xõa xuống mặt che đi biểu cảm. Hứa Đồng Chu đi bên cạnh, nhìn vệt nước bẩn trên góc áo khoác trắng của cô, lòng đầy chua xót, cười khổ nói: “Để anh mang đi giặt cho em…”
Gió đêm càng lúc càng mạnh khiến cô hơi rùng mình, cô co người lại trong chiếc áo khoác. Nhưng đối mặt với cổng tiểu khu gần trong gang tấc, nơi có mẹ cô đang chờ, cô thực sự không muốn bước thêm bước nữa để vào nhà. Cô dừng lại, quay người nhìn anh.
“Anh tự xin nghỉ việc, chị cũng đã nói công việc ở công trường đó quá nguy hiểm, chân anh không tiện lắm, sợ ảnh hưởng về già nên anh xin nghỉ.”
Hứa Đồng Chu cố nặn ra nụ cười, dọc đường đi anh giải thích rất nhiều nhưng cô vẫn im lặng không trả lời. Đến tận cổng tiểu khu, cô mới chịu dừng lại và nhìn thẳng vào anh.
“Có phải em đã nói, sau này dù có chuyện gì xảy ra anh cũng phải nói với em không? Tốt thì nói, xấu thì càng phải nói cho em biết?”
Giọng cô nhỏ nhẹ như tủi thân sắp khóc, đôi mắt long lanh nước nhìn anh đầy trách móc.
Cô không ngốc, cô biết Hứa Đồng Chu còn trẻ lại không có gia thế mà có thể làm kỹ sư thiết kế sân vườn trong ngành xây dựng, được cấp trên trọng dụng đủ thấy được anh có tài năng thiên phú như thế nào. Hơn nữa anh lại rất nỗ lực, cố gắng phấn đấu gấp chục lần người bình thường để bù đắp xuất thân. Cô thật sự nghĩ không ra vì lý do gì mà anh lại tự nguyện từ chức một công việc tốt như thế?
Rõ ràng anh… anh còn hào hứng nói với cô anh muốn đi học tiếp, không phải anh định tiếp tục học lên cao ngành thiết kế sân vườn, lấy bằng cấp để đường hoàng đứng cạnh cô sao? Sao có thể đột nhiên nghỉ việc đi làm thợ rửa xe?
Có uẩn khúc gì ở đây mà anh đang giấu cô?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận