Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường chiếu lên nụ cười gượng gạo, méo xệch của anh. Chiếc áo khoác mỏng dính dầu mỡ vắt ngang bờ vai rộng đang run lên vì lạnh. Nhan sắc trời phú, gương mặt điển trai cũng không che được tinh thần mệt mỏi, tiều tụy của anh… Cô nhìn mà quặn thắt lòng, đau đớn như ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình.
“Nếu chị không thích anh làm công trường thì anh không đi nữa. Thật ra sửa xe cũng không tệ lắm, lương cũng khá, lại học thêm được nghề tay trái…” Anh vẫn đang cố tìm lý do bào chữa, muốn thuyết phục cô rằng công việc hiện tại cũng khá tốt để cô bớt suy nghĩ, bớt lo lắng vì anh.
Dù tính Trình Nặc bộc trực đơn thuần, đôi khi hơi vô tâm, nhưng sau khi trải qua chuyện Lý Huyên và việc Hứa Đồng Chu bị thương năm xưa cũng giúp cô hiểu được tính cách của chàng trai trước mặt. Anh mãi mãi đều như vậy, như một con trai ngậm miệng, không bao giờ nói nhiều một câu than vãn… Mỗi lần xuất hiện trước mặt cô đều cười hì hì, đưa cô đi ăn cơm, kể chuyện vui. Những chuyện từ miệng anh nói ra đều tốt đẹp, thuận lợi, để cô đắm chìm trong sự bình yên giả tạo do anh tạo ra. Thậm chí cô còn vô tâm cho rằng anh sống rất tốt, sự nghiệp thăng tiến, chưa từng hỏi thăm sâu hơn đến công việc thực tế của anh…
Nhưng cô chưa từng nghĩ đến có một ngày sẽ gặp anh trong bộ dạng lấm lem ở một tiệm rửa xe ngoại ô hẻo lánh. Nghĩ đến sự xuất hiện đột ngột của Phương Vân, rồi thái độ lạ lùng của ba mình, dù cô có ngu ngốc đến đâu thì cũng có thể lờ mờ đoán được rằng nhà mình tuyệt đối sẽ không “buông tha” cho Hứa Đồng Chu dễ dàng…
Đưa tay vuốt ve khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lạnh của anh, khóe miệng Trình Nặc kéo xuống như sắp khóc thành tiếng. Đồ ngốc này, khi nào mới chịu thay đổi cái tính chịu đựng một mình này đây? Sao anh cứ phải gồng mình lên che chở cho em như thế?
Hứa Đồng Chu sợ cô khóc, thấy mắt cô đỏ hoe liền luống cuống. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, nếm được vị mặn của nước mắt: “Anh hứa với em, dù có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ kiên trì, anh sẽ cố gắng làm việc. Chuyện anh hứa với em, anh chắc chắn sẽ làm được… Dù quá trình có gian khổ một chút, có đi đường vòng một chút nhưng em không cần nhìn quá trình, chỉ cần nhìn kết quả là được rồi. Chờ anh cưới em, sẽ mau thôi nhé. Tin anh được không?”
Trình Nặc không để lộ bất kỳ cảm xúc nghi ngờ nào nữa, cô gật đầu, hôn tạm biệt anh rồi đi vào nhà.
Tan làm ngày hôm sau, cô không về nhà ngay mà trực tiếp đến phòng Dự án quen thuộc ở công trường cũ. Một mình cô đứng ngoài kho vật liệu nhìn hồi lâu. Gió nhẹ thổi qua vạt áo cô, tóc dài bay trong gió, che đi một phần gương mặt cương nghị của cô, thu hút vô số ánh mắt tò mò của công nhân tan tầm.
Trời hơi lạnh, Trình Nặc không nhịn được dậm dậm chân để giữ ấm, nhưng cô cũng không có ý định rút lui. Hôm nay nếu không hỏi rõ chân tướng sự việc thì cô quyết không về… Cô cần biết sự thật.
Trong gió lạnh, cuối cùng cô cũng chờ được Chung Tư đi ăn tối về. Nếu Hứa Đồng Chu không nói thật với cô thì cô sẽ đi tìm người khác để hỏi cho ra lẽ. Cô không tin anh muốn bỏ nghề kỹ sư thiết kế sân vườn đầy triển vọng để đi làm thợ rửa xe tay chân. Tuy cô nghi ngờ ba mình nhưng cũng không dám dễ dàng đổ tội lên người ông, trừ phi cô có thể chứng thực suy đoán trong lòng mình từ một người thứ ba.
Thấy bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc từ xa đi về phía mình, Trình Nặc vực lại tinh thần, hít sâu một hơi rồi đi tới chặn đường: “Chào cô, tôi là nhân viên bên công ty Thần An, trước đây tôi có đến thăm viện Hứa Đồng Chu, chắc cô còn nhớ tôi chứ?” Cô mỉm cười xã giao, sợ Chung Tư quên mình nên chủ động giới thiệu bản thân trước.
Cô gái ấy nhíu mày nhìn cô, ánh mắt không mấy thiện cảm: “Ồ, là cô à. Tôi nhớ chứ, sao quên được.”
Giọng điệu không tốt lắm, có phần châm chọc, nhưng cũng miễn cưỡng đứng lại nói chuyện với cô.
Dù có miễn cưỡng cũng không giấu được địch ý rõ ràng của Chung Tư với cô. Trình Nặc hơi xấu hổ, biết mình không được chào đón. Ngay khi cô định mở miệng hỏi vào vấn đề thì Chung Tư giành nói trước, giọng đầy bức xúc: “Công ty các người không phải đã ép người ta đi rồi sao? Bây giờ cô còn đến đây muốn làm gì nữa? Xem trò cười à?”
Lời nói đột ngột và gay gắt này làm Trình Nặc bỗng nghẹn lời, sững sờ. Cái gì? Ép đi?
Cô hơi nhướng mi, cố giữ bình tĩnh: “Cô nói chuyện Hứa Đồng Chu sao? Tôi nghe nói anh ấy đã tự nguyện từ chức vì lý do cá nhân…”
Chung Tư nhìn cô gái xinh đẹp, sang trọng trước mặt, không hiểu sao lại bực bội tức giận thay cho người mình thầm thương: “Từ chức? Ha, cũng xem như anh ấy tự từ chức đi! Dù sao công ty mấy người chèn ép người ta đến đường cùng như vậy, ép đến độ anh ấy không đi không được mà? Cô đừng giả vờ ngây thơ nữa!”
Chung Tư chưa từng giấu chuyện mình thích Hứa Đồng Chu. Sau khi anh đi, cô cố nén giận đi dò hỏi cậu mình là quản lý dữ liệu công trình. Dù không biết được chi tiết vụ việc thâm cung bí sử nhưng cô cũng biết được đại khái là do công ty bên A – công ty của Trình Nặc – lên tiếng đe dọa: chỉ cần Hứa Đồng Chu vẫn còn làm ở đây thì sẽ không thanh toán khoản cuối của dự án này, thậm chí cắt đứt hợp tác sau này.
Thật buồn cười mà! Một chàng trai nông thôn không tên tuổi, hiền lành chịu khó sao có thể đắc tội công ty lớn sắp niêm yết ra thị trường, đến độ họ phải dùng thủ đoạn bẩn thỉu trì hoãn thanh toán để ép anh nghỉ việc?
Ngày Hứa Đồng Chu rời đi, không một ai biết chuyện này, anh đi trong im lặng. Chỉ có cô đuổi theo anh đến tận phòng trọ. Lúc đó anh đã sớm dọn ra ngoài sống, phòng này chỉ để đựng mấy đồ lặt vặt. Giờ người đi trà lạnh, đồ đạc của anh cũng phải bị dọn đi với anh, căn phòng trống huơ trống hoác như cõi lòng cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận