Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay trong đêm hôm đó, hai người vội vàng đến bệnh viện kiểm tra. Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, Hứa Đồng Chu run run, khóe miệng không giấu được nụ cười hạnh phúc đến ngây ngốc. Anh sắp được làm ba rồi! Anh và người con gái anh yêu thương nhất sắp có một thiên thần nhỏ, kết tinh tình yêu của hai người.
Nhưng trái ngược với sự hân hoan của anh, Trình Nặc lại có phần bối rối và lo lắng. Cô ngồi trên ghế hành lang bệnh viện, tay cầm tờ giấy siêu âm, trán nhíu lại đầy suy tư.
Cô mới thi đậu công chức, công việc giáo viên mà cô yêu thích vừa mới bắt đầu đi vào quỹ đạo. Năm sau cô đã có thể chính thức vào biên chế, tương lai sự nghiệp đang rộng mở. Nếu bây giờ sinh con, mọi kế hoạch sẽ bị đảo lộn. Sao cô có thể sẵn lòng từ bỏ cơ hội tốt như vậy? Nhưng… “sự cố nhỏ” đang tượng hình trong bụng này… cô cũng không nỡ bỏ… Đó là con của cô và Chu Chu.
Được Hứa Đồng Chu quấn chiếc áo khoác to sụ của anh lên người, hơi ấm từ anh truyền sang khiến cô thấy an tâm hơn một chút nhưng vẫn khó xử muốn rơi nước mắt. Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt cưng chiều và tràn đầy hy vọng của anh đang nhìn mình.
“Chu Chu… hay là… sau này chúng ta hãy có con được không anh? Bây giờ… chưa phải lúc thích hợp…” Cô ngập ngừng nói, giọng nhỏ xíu đầy tội lỗi.
“Không được.”
Hứa Đồng Chu trả lời ngay lập tức, giọng nói kiên quyết nhưng không hề gay gắt. Anh đã không còn là thiếu niên vô tri 6 năm trước nữa. Từ khi ở bên cô, anh luôn cẩn thận tìm hiểu mọi kiến thức, anh biết việc phá thai có hại cho sức khỏe người phụ nữ đến mức nào. Anh nhớ lại lần ngu ngốc để cô uống thuốc tránh thai khẩn cấp năm xưa mà hối hận không thôi. Bây giờ, anh nhất quyết không để cô đụng đến những thứ có hại cho cơ thể nữa, cũng không muốn mất đi đứa con này.
“Em…” Trình Nặc định nói gì đó nhưng lại thôi.
“Nghe anh nói này.” Hứa Đồng Chu quỳ một chân xuống trước mặt cô, nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của cô, ủ trong lòng bàn tay ấm áp của mình. “Anh biết em lo lắng về công việc, về gia đình. Nhưng con cái là lộc trời cho. Anh sẽ cố gắng gấp đôi, gấp ba, anh sẽ lo cho hai mẹ con. Em đừng bỏ con, được không? Sức khỏe của em là quan trọng nhất.”
“Ồ…” Trình Nặc bĩu môi, nước mắt lưng tròng. Thật sự khó nghĩ quá đi!
“Chị…” Anh ôm mặt cô, lau đi giọt nước mắt vừa lăn xuống má, khẽ gọi cô, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục, “Chúng ta nói cho ba mẹ biết nhé? Anh sẽ về gặp bác trai bác gái.”
Hứa Đồng Chu thật sự mừng muốn điên rồi, nhưng trong nháy mắt anh càng suy xét và cân nhắc nhiều thứ hơn. Anh sẽ cố gắng hơn nữa vì cô, vì con, anh phải phấn đấu trở thành phiên bản tốt nhất của mình. Nhưng anh cũng hiểu, lúc này cô đang rất yếu đuối và hoang mang. Anh có nghĩa vụ và trách nhiệm phải đứng ra gánh vác, phải nói chuyện đàng hoàng với ba mẹ cô.
Không phải là “lấy con để ép bố mẹ vợ”, đó là hạ sách. Anh muốn cô có cuộc sống mỹ mãn trọn vẹn, không chỉ hạnh phúc cùng anh mà còn nhận được sự chúc phúc từ ba mẹ mình. Anh không muốn cô phải lén lút sinh con trong sự dèm pha hay lo lắng.
Thời điểm Trình Nặc biết được dụng tâm lương khổ của anh là vào một buổi sáng tuần sau.
Chuông cửa vang lên. Trình Nặc đang ở nhà một mình, Hứa Đồng Chu nói đi “công tác” mấy ngày nay. Cô nhìn qua mắt mèo thì thấy những gương mặt quen thuộc đến mức khiến tim cô ngừng đập.
Là ba mẹ cô! Và… Hứa Đồng Chu đứng phía sau, tay xách nách mang quà cáp.
Trình Nặc ngây người mở cửa, không biết chuyện gì đang xảy ra. Cô bối rối đón ba người vào nhà. Cô muốn kéo Hứa Đồng Chu vào phòng ngủ hỏi cho ra lẽ thì bị Phương Vân gọi lại ngồi xuống sofa.
Gần một năm không gặp, Phương Vân và Trình Trường An trông có vẻ già đi một chút, sắc mặt hai người lúc này cũng không tốt lắm, có vẻ nghiêm nghị. Trình Nặc ngồi trên sofa, tay chân luống cuống, cảm giác như phạm nhân chờ tuyên án. Hứa Đồng Chu thì nhanh nhẹn vào phòng bếp pha trà, cắt trái cây mang ra mời ba mẹ vợ tương lai, thái độ cung kính và chu đáo.
Trình Nặc nhìn bóng dáng bận rộn của anh, cả người đơ ra. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Không phải anh đi công tác sao? Sao lại quay lại rồi? Sao lại về cùng Trình Trường An? Sao ba mẹ cô lại đột ngột xuất hiện ở đây? Trời ơi, ai hãy nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra đi!
Mãi cho đến khi Phương Vân nắm lấy tay cô, ánh mắt từ nghiêm nghị chuyển sang dịu dàng từ ái, hỏi han chuyện sức khỏe và đứa bé trong bụng, cô mới vỡ lẽ. Thì ra mọi chuyện đều là kế hoạch của anh. Anh đã một mình về Hàng Châu, đến gặp ba mẹ cô, chịu đòn, chịu mắng để xin phép cho hai người.
Điều làm cô kinh ngạc nhất là thái độ của ba cô – Trình Trường An – với Hứa Đồng Chu đột nhiên thay đổi 180 độ. Ông không còn muốn ép buộc hai người chia tay nữa, ánh mắt nhìn cậu con rể tương lai tuy vẫn còn chút soi xét nhưng đã bớt đi phần gay gắt. Tuy mẹ cô vẫn hơi thiếu kiên nhẫn khi đối mặt với Hứa Đồng Chu, nhưng ba cô lại có thể ngồi xuống trò chuyện bình thường về công việc với anh.
Trình Nặc mở to mắt, cảm thấy như mình đang mơ. Chàng trai ngốc nghếch của cô, đã làm thế nào để xoay chuyển tình thế ngoạn mục đến vậy?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận