Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc rất vui khi thấy Hứa Đồng Chu làm việc chăm chỉ và ngày càng tự tin. Cô càng vui hơn trước thái độ chuyển biến tích cực của Trình Trường An đối với chồng mình. Ngược lại, giảng viên đại học Phương Vân vẫn giữ thái độ dè dặt, không quá xem trọng Hứa Đồng Chu. Không phải là bà có tư tưởng phong kiến cổ hủ bắt buộc phải môn đăng hộ đối, nhưng bà lo lắng về sự khác biệt quá lớn trong môi trường sống và giáo dục. Lúc yêu đương nồng thắm thì không sao, tình yêu có thể che lấp mọi thứ, nhưng khi bước vào cuộc sống hôn nhân thực tế, những quan điểm bất đồng về lối sống, cách nuôi dạy con cái sẽ dần lộ ra, dễ dẫn đến mâu thuẫn.
Trình Nặc không phải không hiểu những lo lắng của mẹ, nhưng ván đã đóng thuyền, con cũng sắp sinh, cô cũng không muốn tranh cãi với mẹ mình làm gì cho không khí gia đình căng thẳng. Cô chỉ âm thầm cắn răng nỗ lực vun vén, hỗ trợ chồng, nghĩ rằng chỉ cần cuộc sống vợ chồng son ấm êm, kinh tế giàu có, con cái ngoan ngoãn thì mẹ mình sẽ dần yên tâm và chấp nhận thôi.
Mẹ cô đã về Hàng Châu sau vài ngày thăm nom. Căn nhà lại trở về thế giới riêng của hai người.
Đêm nay, không khí trong phòng ngủ thật ấm áp và ái muội. Hứa Đồng Chu vừa tắm xong, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ lồng ngực săn chắc và những múi cơ quyến rũ. Anh nhẹ nhàng leo lên giường, ôm lấy vợ mình từ phía sau.
Trình Nặc xoay người lại, rúc vào lồng ngực ấm áp của anh. Bàn tay cô nghịch ngợm vẽ những vòng tròn trên ngực anh, rồi trượt xuống cơ bụng rắn chắc.
“Chu Chu…” Cô gọi khẽ, giọng nói mang theo chút nũng nịu và gợi tình.
“Hửm?” Hứa Đồng Chu cúi xuống hôn lên trán cô, bàn tay to lớn xoa nhẹ bụng bầu đã hơi nhô lên của cô.
“Em muốn…” Cô thì thầm, ngước đôi mắt ướt át nhìn anh đầy khao khát.
Đã lâu rồi hai người không ân ái thực sự. Từ lúc biết cô mang thai, Hứa Đồng Chu giữ gìn cho cô như báu vật dễ vỡ, không dám làm gì quá giới hạn, chỉ dừng lại ở những nụ hôn và vuốt ve bên ngoài. Nhưng đêm nay, hormone thai kỳ khiến ham muốn của cô tăng cao, cộng với sự quyến rũ của chồng sau khi tắm, cô không muốn nhịn nữa.
Hứa Đồng Chu nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên xuống. Anh cũng muốn, muốn đến phát điên lên được. Nhưng lý trí vẫn còn đó.
“Không được đâu bà xã, sẽ ảnh hưởng đến con…” Anh khàn giọng từ chối, dù cơ thể đã phản ứng mãnh liệt.
“Bác sĩ nói qua ba tháng đầu là ổn định rồi mà, chỉ cần nhẹ nhàng thôi…” Cô thuyết phục, tay luồn vào trong khăn tắm của anh, nắm lấy “cậu em” đang chào cờ.
“Ưm…” Hứa Đồng Chu rên nhẹ, sự kích thích từ bàn tay mềm mại của cô khiến anh chao đảo.
“Chiều em đi mà… Chồng ơi…”
Tiếng “chồng ơi” ngọt lịm như rót mật vào tai đánh sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của anh.
“Được rồi, nhưng phải thật nhẹ nhàng, em thấy khó chịu phải bảo anh dừng lại ngay nhé.” Anh thỏa hiệp, hôn sâu vào môi cô.
Cuộc yêu diễn ra thật chậm rãi và dịu dàng. Anh cẩn thận từng chút một, nâng niu cô như trân bảo. Anh không dám đè lên người cô, mà để cô nằm nghiêng, xâm nhập từ phía sau. Mỗi cử động đều được kiểm soát lực đạo, vừa đủ để mang lại khoái cảm cho cả hai mà không gây áp lực lên vùng bụng.
“Ưm… Chồng ơi… Thoải mái quá…” Trình Nặc rên rỉ khe khẽ, cảm nhận sự lấp đầy ấm áp.
Hứa Đồng Chu vừa di chuyển nhịp nhàng, vừa hôn lên vai, lên gáy cô, thì thầm những lời yêu thương. Cảm giác được kết nối cả về thể xác lẫn tâm hồn với người mình yêu, lại còn đang mang trong mình kết tinh tình yêu của họ, khiến khoái cảm trở nên thiêng liêng và đê mê hơn bao giờ hết.
Sau khi cùng nhau lên đỉnh, anh ôm chặt cô vào lòng, vuốt ve tấm lưng trần mồ hôi nhễ nhại, thì thầm: “Anh yêu em, bà xã. Cảm ơn em đã mang đến cho anh một gia đình.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận