Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến tháng 3, thời tiết dần ấm lên, cây cối đâm chồi nảy lộc. Đây cũng là thời kỳ đỉnh cao, bận rộn nhất của ngành thiết kế cảnh quan sân vườn.
Hứa Đồng Chu không muốn bị bố vợ xem thường, càng muốn chứng minh bản thân xứng đáng với Trình Nặc, nên anh nỗ lực hơn người bình thường gấp trăm lần. Anh tập trung phát triển thị trường ở vùng Giang Nam trọng điểm, phong cách thiết kế của anh ngày càng tinh tế, sáng tạo và lên tay rõ rệt. Công việc thuận buồm xuôi gió. Có thêm sự hỗ trợ âm thầm từ các mối quan hệ của Trình Trường An, anh gia nhập một trong những công ty kiến trúc hàng đầu ở vị trí kiến trúc sư trưởng thiết kế sân vườn.
Ở công ty, anh làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, hiệu quả cao. Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, anh đã khiến những đồng nghiệp và cấp trên từng nghi ngờ năng lực của anh phải lau mắt mà nhìn. Chốn công sở vốn thị phi, nhiều kẻ “khẩu phật tâm xà”, nịnh hót ngoài mặt nhưng sau lưng lại tìm cách đạp đổ. Nhưng Hứa Đồng Chu không tham gia vào những tranh đấu đó, anh dùng chính thiên phú và sự nỗ lực thực tế của mình để chinh phục mọi người, nhận được sự đánh giá cao thật sự từ những người có chuyên môn.
Anh đạt được thành tích tốt, danh tiếng ngày càng vang xa trong giới, dĩ nhiên Trình Nặc là người vui nhất. Cô nhìn thấy sự trưởng thành của chồng mình từng ngày.
Mặt khác, biểu hiện xuất sắc của anh cũng được Trình Trường An quan sát thấy hết thảy. Dần dà, trong những buổi tiệc xã giao, khi có ai nhắc đến, ông bắt đầu dùng từ “con rể” một cách tự nhiên hơn. Ông sẽ nói thêm vài lời khen ngợi, tuy chỉ là thỉnh thoảng và ngắn gọn, nhưng với vị thế của ông, bấy nhiêu đó cũng đủ để những người xung quanh hiểu và chủ động giao hảo tốt với Hứa Đồng Chu.
Trước giờ Hứa Đồng Chu không quá để ý thái độ của người ngoài. Trong khoảng thời gian đầu đi làm, anh đã chịu khổ không ít, nếm trải đủ sự lạnh nhạt vì không có bối cảnh và quan hệ. Để có được vị trí như ngày hôm nay, phần lớn là do anh nỗ lực không ngừng nghỉ mà đạt được. Nhưng anh luôn tâm niệm một điều, nếu năm đó Trình Nặc không xuất hiện, không cổ vũ, động viên anh, thì có lẽ anh vẫn chỉ là chàng thanh niên quanh quẩn trong ngọn núi nghèo khó đó, làm sao có dũng khí bước ra thế giới, đừng nói đến việc đạt được thành tựu như hôm nay.
Vì vậy, tất cả lòng cảm kích, sự biết ơn lại hóa thành tình yêu say đắm, sâu nặng. Sự mê luyến, cưng chiều của anh đối với Trình Nặc đã đạt đến tột đỉnh. Anh coi cô như nữ hoàng của cuộc đời mình.
Khi cái thai của Trình Nặc ngày một lớn, việc đi lại và sinh hoạt bắt đầu bất tiện hơn. Phương Vân lo lắng cho con gái, lại thấy hai vợ chồng trẻ bận rộn, nên bà nài nỉ mời bà thông gia Vương Quế Chi đến Tô Châu chăm sóc.
Tuy bà không quá hài lòng với người con rể này, trong lòng vẫn luôn có chút khúc mắc về sự chênh lệch, nhưng thấy hai người ván đã đóng thuyền, tình cảm mặn nồng, con rể cũng tu chí làm ăn, nên bà cũng không thể tỏ thái độ khó chịu ra mặt mãi được. Dù sao, con gái mình hạnh phúc là điều quan trọng nhất.
Nghĩ tới nghĩ lui, bà quyết định chủ động mời bà thông gia lên. Thứ nhất là để hoà thuận, gắn kết tình cảm hai bên gia đình. Thứ hai là để Trình Nặc đỡ vất vả và không mang tiếng là con dâu mà không quan tâm nhà chồng. Nhà sắp có thêm thành viên mới là chuyện đại hỷ, nào có lý nào để bà nội không có mặt chăm sóc.
Vì thế, bà cử Hứa Đồng Chu về quê đón gia đình lên. Một nhà ba người: Vương Quế Chi, Hứa Đồng Chu và cô em gái Hứa Đồng Nhạc đường hoàng dọn đến căn hộ ở Tô Châu.
Con trai ba năm chưa về nhà, nay lái xe hơi về đón, thấy Hứa Đồng Chu vừa bước vào cửa, Vương Quế Chi đã kích động khôn xiết, nước mắt lưng tròng. Năm ấy con trai bà phải chịu bao tủi thân, oan ức, khổ sở vì bị người làng dị nghị, bây giờ công thành danh toại trở về làm bà tự hào biết bao. Chỉ cần đại tiểu thư Trình Nặc có thể hạ mình gả đến nhà bà đã là phúc phận lớn của dòng họ rồi, bây giờ còn có cháu nội sắp chào đời, khỏi phải nói cũng biết bà vui sướng đến mức nào.
Trước khi Hứa Đồng Chu đến đón, bà đã cặm cụi may vá suốt mấy tháng trời, chuẩn bị rất nhiều áo bông, giày vải nhỏ xinh cho trẻ sơ sinh. Tuy không đáng bao nhiêu tiền so với đồ hiệu ở thành phố, nhưng từng đường kim mũi chỉ đều mang theo tình thương bao la của bà nội dành cho cháu chưa mặt.
Khi cả nhà đến Tô Châu thì trời đã gần tối. Màn hội ngộ náo nhiệt, hoà thuận làm cả hai gia đình đều phấn khích. Trình Nặc từng tiếp xúc với Vương Quế Chi ở quê, biết bà là người hiền lành, chịu thương chịu khó, mệnh khổ nhưng tâm tính tốt, không hề có thói xấu hay gây khó dễ cho con dâu như những bà mẹ chồng trong phim ảnh, nên quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không hề căng thẳng.
Lại có Hứa Đồng Chu ở giữa làm “keo hai mặt” kết dính, anh lại có xu hướng cưng chiều, bênh vực Trình Nặc hơn, nên mọi chuyện đều êm đẹp. Vì vậy Vương Quế Chi tạm thời sống ở Tô Châu, định chờ bế cháu, chăm sóc con dâu xong cữ sẽ về quê.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận