Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Đồng Nhạc chăm chú nghe cô kể, đôi mắt mở to thích thú. Sau đó, em đột nhiên trầm xuống, nhớ đến điều gì đó buồn bã: “Chị dâu, chị cũng không biết đâu, mấy năm sau khi chị đi, anh trai em thật sự sống không tốt chút nào. Người trong thôn đều mắng chửi anh là kẻ phản bội, là đồ ăn cháo đá bát. Ngay cả tên lười biếng, vô lại có tiếng như Trương lưng còng cũng nhảy ra chỉ trích, nhổ nước bọt vào anh…”
Hứa Đồng Nhạc như đang chìm trong hồi ức đau thương. Mùa đông năm đó thật sự không yên ổn, đầy bão tố với gia đình em. “Khi đó chân anh bị thương nặng do bẫy thú, không thể đi lại được, nằm liệt giường mấy tháng trời. Anh cũng không nói rõ sao lại bị thương, chỉ bảo là tai nạn. Sau này, có lần em dọn dẹp, lật sách bài tập cũ của em thì thấy đồ chị viết trong đó. Ngày nào anh cũng lấy ra xem, vuốt ve nâng niu như báu vật… Mẹ liền đoán ra chắc chắn anh thích chị, anh làm tất cả là vì chị.”
“Đồ chị viết hả?” Trình Nặc hơi kinh ngạc và bối rối, lục lọi trong trí nhớ nhưng nhất thời không đoán ra được đó là gì. Cô đã viết gì cho em ấy nhỉ?
“Dạ, là nét chữ của chị mà. Lúc đó chị dạy tụi em hát, vì em không biết lời bài hát, học mãi không thuộc nên chị đã chép tay lên vở bài tập cho em.”
Hứa Đồng Nhạc cố gắng giúp cô nhớ lại, nhắc đến ca từ của bài “Khách mùa thu”. Đó là bài nhạc pop đầu tiên em được học, giai điệu buồn man mác, lời bài hát tinh tế làm người ta ưu thương, nhớ mãi không quên.
Trình Nặc cau mày nhớ lại, những ký ức mờ nhạt dần hiện lên. Đúng rồi, cô có dạy bọn trẻ hát bài đó. Nhưng cô không ngờ tờ giấy nháp đó lại được anh giữ gìn kỹ đến vậy. Cô không khỏi cảm thấy thất vọng và áy náy với bản thân. Đúng vậy, lúc đó dường như có quá nhiều ký ức đẹp đẽ cần phải lưu giữ, nhưng cô lại dễ dàng lựa chọn từ bỏ, lãng quên, trong khi anh lại khắc cốt ghi tâm.
“Mà anh em cũng là kẻ si tình ngốc nghếch nhất trần đời. Không chỉ tờ giấy ghi lời bài hát đó đâu, mà còn cả cái áo khoác chị mua cho anh ấy năm đó ở chợ huyện nữa. Sau khi chị đi, anh không nỡ mặc thêm lần nào nữa, sợ nó cũ, sợ nó hỏng. Anh giặt sạch sẽ, treo trang trọng trên vách tường, ngày nào cũng nhìn ngắm nó như nhìn thấy chị.”
Nói về chuyện cũ của Hứa Đồng Chu, về tình yêu đơn phương thầm lặng của anh trai, Hứa Đồng Nhạc nói hoài không ngưng, giọng đầy tự hào và xúc động. Có nằm mơ em cũng không nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ có cơ hội gọi cô gái xinh đẹp, dịu dàng, tốt bụng trước mắt này là “chị dâu”. Phải nói anh trai mình rất may mắn, nhưng cũng rất xứng đáng vì sự kiên trì của anh. Em cũng biết ơn và yêu thích Trình Nặc như anh trai mình vậy.
“Áo khoác hả?” Trình Nặc lẩm bẩm, trái tim khẽ rung lên. Hình như cô nhớ ra rồi. Cô bước nhanh vào phòng ngủ, mở cửa tủ quần áo của hai vợ chồng, lục lọi trong góc sâu nhất.
Cô nói sao thấy cái áo này quen quen! Thì ra là chiếc áo khoác màu trắng ngà cũ kỹ đó. Cô đã trông nó quen quen hôm dọn nhà mà không nhớ nổi là mua khi nào, ở đâu. Cô chưa từng thấy anh mặc nó ở nhà, nhưng lần nào chuyển nhà, dù bỏ bớt bao nhiêu đồ đạc, anh cũng nhất quyết mang theo nó, treo cẩn thận trong tủ.
Thì ra… Thứ anh giữ lại không phải là một chiếc áo, mà là hồi ức về cô, là tình yêu của anh.
Cô cầm chiếc áo khoác được giấu kỹ trong góc tủ ra. Rõ ràng là loại áo rẻ tiền mua ở chợ quê, kiểu dáng đã lỗi thời từ lâu, chất vải cũng sờn cũ, nhưng đã được anh giặt sạch sẽ, thơm tho, thậm chí còn cho vào túi giặt khô bảo quản cẩn thận rồi lặng lẽ treo trong tủ giữa những bộ vest sang trọng. Nó như thần hộ mệnh, như tấm phao cứu sinh khi anh ở trong tuyệt cảnh, giúp anh bám víu vào niềm tin mong manh, không bị chết đuối trong những lời lăng mạ, sỉ nhục của người đời suốt những năm tháng đen tối đó.
Cô lấy áo trong túi ra rồi trải lên giường, đầu ngón tay run run chạm nhẹ vào cổ áo, như thông qua động tác này có thể chạm vào quá khứ đau thương của anh, đồng cảm với những gì anh đã gánh chịu một mình vì cô. Khi chạm đến túi áo, cô nghe thấy tiếng sột soạt khẽ khàng. Trình Nặc tò mò kéo khoá túi áo xuống, móc ra một tờ giấy đã ố vàng, thô ráp, gấp tư cẩn thận.
Cô mở ra xem. Mực bút bi trên đó đã phai màu theo thời gian, giấy cũng mỏng đi vì bị mở ra gấp vào nhiều lần, nhưng cô vẫn có thể nhận ra ngay nét chữ thanh mảnh quen thuộc của mình.
Đúng là chữ của cô. Những dòng chữ nhỏ, nét đẹp đều đặn chép lời bài hát “Khách mùa thu”.
Bài hát mà anh chưa từng hát cho cô nghe, nhưng anh lại thuộc làu từng câu chữ, thấm nhuần từng ý nghĩa đau thương trong đó suốt những năm tháng chờ đợi cô trong vô vọng.
Nước mắt Trình Nặc rơi xuống, thấm ướt tờ giấy cũ kỹ trên tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận