Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày Thất Tịch, không khí lãng mạn len lỏi khắp các con phố, nhưng với Hứa Đồng Chu, sự lãng mạn ấy chính là được về nhà.
Mới tờ mờ sáng, anh đã vội vã lái xe từ Tú Thiên trở về Tô Châu. Vốn dĩ anh định về từ chiều hôm trước để tạo bất ngờ cho vợ, nhưng công việc tại vườn ươm đột xuất phát sinh vấn đề. Dự án cần bổ sung gấp 10 loại cây cảnh quý hiếm cho kịp tiến độ khai trương, anh là người phụ trách chính, không thể dứt áo ra đi lúc nước sôi lửa bỏng được. Cả một đêm thức trắng sắp xếp, điều phối nhân sự, kiểm tra hàng hóa, mãi đến khi trời hửng sáng, sương sớm còn đọng trên lá, anh mới bàn giao xong xuôi mọi việc để lên đường.
Bình thường quãng đường này phải mất 5 tiếng lái xe, nhưng hôm nay, nỗi nhớ vợ con như chắp thêm cánh cho chiếc xe, anh chỉ mất vỏn vẹn 3 tiếng rưỡi để nhìn thấy cổng chào thành phố Tô Châu. Lúc xe lăn bánh vào khu vực nội thành, đồng hồ mới chỉ điểm 8 giờ 30 phút sáng.
Anh cho xe dừng lại ở ngã tư đường Lâm Đốn, quen cửa quen nẻo rẽ vào con hẻm nhỏ lát đá xanh trên đường Bình Giang. Nơi này lưu giữ hương vị quen thuộc mà Trình Nặc rất thích. Gió sớm đầu thu mang theo chút hơi lạnh của miền sông nước Giang Nam phả vào mặt, khiến tâm trí anh tỉnh táo hẳn sau một đêm không ngủ.
“Chú ơi, cho con một phần cháo đường, thêm một phần bánh trôi đậu đỏ nữa, gói mang về giúp con nhé.”
Ông chủ quán già đang gà gật ngủ gật bên bếp lò, nghe tiếng khách gọi liền giật mình tỉnh dậy. Thấy khách quen, ông cười hiền hậu, đôi tay nhanh thoăn thoắt múc cháo. Một lớp đậu đỏ sánh mịn, ngọt ngào được phủ lên trên lớp cháo trắng ngần, điểm xuyết thêm chút hoa quế vàng ươm thơm nức mũi. Hai màu trắng đỏ hòa quyện vào nhau, trông vừa đẹp mắt lại vừa ấm lòng.
Ông chủ vừa gói ghém cẩn thận, vừa nheo mắt nhìn chàng trai cao lớn trước mặt, rồi ồ lên một tiếng nhận ra: “Là cháu à, chàng trai trẻ!”
Ông vẫn nhớ rất rõ đôi vợ chồng trẻ này. Hơn một năm trước, khi cô vợ bụng mang dạ chửa, sáng nào hai người cũng dìu nhau đi bộ đến đây ăn cháo. Chàng trai luôn cẩn thận thổi từng thìa cháo cho vợ, ánh mắt thâm tình khiến người già như ông nhìn cũng thấy vui lây. Sau này bụng cô vợ lớn quá, đi lại khó khăn, chỉ còn thấy mình cậu chồng ghé mua mang về. Thoáng cái đã bẵng đi mấy tháng không gặp.
Hứa Đồng Chu một tay nhận túi cháo nóng hổi, tay kia đưa tiền, lễ phép cười đáp: “Dạ chú, dạo này chú buôn bán vẫn tốt chứ ạ?”
“Tốt, tốt lắm… Mà sao lâu nay không thấy vợ con tới? Sinh rồi phải không?” Ông lão vừa thối tiền vừa ân cần hỏi thăm.
Nhắc đến vợ con, nụ cười trên môi Hứa Đồng Chu càng thêm rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào không giấu giếm: “Dạ, sinh rồi chú ạ, là một bé gái kháu khỉnh lắm.”
“Chà, có con gái là nhất rồi! Con gái nhờ đức cha, hai vợ chồng con đẹp đôi thế kia, con bé lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân.”
Hứa Đồng Chu cười tít mắt cảm ơn lời chúc của ông chủ, cầm túi cháo bước nhanh ra xe. Trong chuyến công tác đằng đẵng năm ngày vừa qua, không phút giây nào anh không nhớ về tổ ấm nhỏ của mình. Giờ đây, chỉ cần nghĩ đến việc sắp được ôm vợ con vào lòng, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Về đến chung cư, anh nhẹ nhàng mở cửa bằng vân tay. Trong nhà yên ắng lạ thường. Mới 9 giờ sáng, chắc dì giúp việc đã đi chợ, nhưng còn “bà hoàng” của anh đâu rồi?
Thay giày xong, anh rón rén đi vào phòng ngủ. Đứng ở cửa, một khung cảnh bình yên hiện ra khiến tim anh mềm nhũn. Cô con gái bé bỏng Hứa Niệm Thần đang ngồi ngoan ngoãn ở đầu giường, tay cầm cuốn vở vẽ nguệch ngoạc những nét ngây ngô. Bé con chưa biết đi, chỉ ngồi đó ê a một mình, cái dáng vẻ bé xíu, tròn ủm trông yêu không chịu được. Còn bên cạnh, dưới lớp chăn bông phồng lên, là người phụ nữ anh yêu thương nhất đang say giấc nồng.
Nghe tiếng động, bé con quay đầu lại. Nhìn thấy ba, đôi mắt to tròn của bé sáng bừng lên. Mấy ngày rồi không gặp ba, nhóc con nhớ lắm, vội vàng lật người, tay chân luống cuống muốn bò ra mép giường để sà vào lòng anh.
Hứa Đồng Chu hoảng hồn, sợ con ngã nên vội vàng lao tới, dang rộng vòng tay đón lấy thiên thần nhỏ. Anh bế bổng con lên, thơm chùn chụt vào má phính của bé rồi nhanh chân bế ra phòng khách để không đánh thức vợ.
“Cục cưng của ba, có nhớ ba không nào~” Anh dụi đầu vào bụng con, hít hà mùi sữa thơm nồng nàn đặc trưng của trẻ nhỏ. Được ôm con trong tay, nghe tiếng con cười khanh khách, Hứa Đồng Chu cảm thấy bao nhiêu vất vả ngoài kia đều xứng đáng.
Đúng lúc đó, cửa chính mở ra, dì Trương đi chợ về. Thấy ông chủ đã về, bà định cất tiếng chào thì Hứa Đồng Chu vội đưa ngón tay lên môi ra hiệu “suỵt”.
“Nặc Nặc vẫn đang ngủ, dì nhẹ nhàng chút nhé.”
Anh trao bé con đang bám chặt lấy cổ áo mình cho dì Trương: “Bé ngoan, con chơi với bà một lát nha, để ba vào với mẹ chút nhé~”
Dì Trương hiểu ý, cười tủm tỉm đón lấy bé Thần Thần: “Ông chủ cứ vào đi, để tôi trông bé cho. Mấy hôm nay ông đi vắng, đêm nào con bé cũng khóc quấy, cô Trình không cho tôi dỗ mà cứ tự mình ôm con suốt đêm, chắc cô ấy cũng thiếu ngủ lắm đấy.”
Nghe vậy, Hứa Đồng Chu càng xót xa. Anh gật đầu cảm ơn dì rồi rón rén quay lại phòng ngủ. Cánh cửa khép lại, ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài, chỉ còn lại không gian tĩnh lặng và người vợ yêu dấu của anh.
Anh nhẹ nhàng leo lên giường, luồn tay qua eo cô, hít hà hương thơm quen thuộc trên tóc cô. Trình Nặc cựa mình, giọng ngái ngủ lầm bầm: “Bé ngoan, để mẹ ngủ thêm một chút, lát nữa dậy mẹ kể chuyện cổ tích cho con nha…”
Hứa Đồng Chu phì cười, tim thắt lại vì thương. Anh ghé sát tai cô, thì thầm đầy cưng chiều: “Bé ngoan của anh cứ ngủ đi, lát dậy anh sẽ kể chuyện cho cả hai mẹ con.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận