Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc đang mơ màng chìm trong giấc mộng đẹp thì nghe thấy giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai. Phải mất vài giây bộ não đang đình công của cô mới xử lý được thông tin. Cô choàng mở mắt, cơn buồn ngủ vẫn còn vương vấn trên mi, đập vào mắt là gương mặt tươi cười với chiếc răng khểnh đáng yêu của chồng mình.
Cô ngơ ngác một lúc, như không dám tin vào mắt mình, chậm rãi hỏi: “Anh… về rồi à?”
“Ừa, anh về rồi đây.”
Nhìn đôi má cô ửng hồng vì ngủ vùi, nhưng quầng thâm nhạt dưới mắt vẫn tố cáo sự mệt mỏi, anh biết mấy ngày qua cô đã vất vả thế nào khi vừa chăm con vừa lo lắng cho anh. Hứa Đồng Chu không kìm được lòng, siết chặt vòng tay ôm cô vào lồng ngực vững chãi: “Ngủ tiếp đi em, anh nằm đây với chị.”
Hơi ấm và mùi hương nam tính của anh khiến Trình Nặc tỉnh táo hơn hẳn. Cô rúc sâu vào lòng anh, ngẩng đầu lên nhìn, cảm giác như đã xa cách cả thế kỷ. Mới đi công tác có bốn ngày rưỡi mà ngỡ như cửu biệt trùng phùng. Cô đưa tay vuốt ve gương mặt anh, những ngón tay mềm mại lướt trên cằm lởm chởm râu ria, rồi hôn nhẹ lên đó.
“Hứ! Còn tưởng anh ham công tiếc việc, ngay cả Thất Tịch cũng quên đường về nhà chứ.”
Lời nói nghe thì có vẻ trách móc, nhưng giọng điệu lại nũng nịu, ngọt ngào như mật, khiến Hứa Đồng Chu nghe mà tan chảy cả cõi lòng.
“Xin lỗi bà xã, anh định về từ tối qua nhưng hàng về nhiều quá, toàn là giống cây quý khách đặt nên anh phải ở lại kiểm kê. Anh biết hôm nay là Thất Tịch mà, dù trời có sập anh cũng phải bò về với hai mẹ con chứ.”
Anh khẽ khàng giải thích, giọng nói đầy vẻ hối lỗi. Trình Nặc dụi đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ. Cô biết tính chất công việc của anh, từ khi bé Niệm Thần chào đời, sự nghiệp của anh cũng thăng tiến như diều gặp gió. Từ một chàng trai tay trắng, giờ anh đã là một kiến trúc sư cảnh quan có tiếng, tự mở vườn ươm riêng, bận rộn tối ngày. Cô hiểu anh cố gắng như vậy là vì muốn lo cho mẹ con cô cuộc sống tốt nhất, nhưng cô vẫn xót xa khi thấy anh vất vả.
“Nhiều hàng như vậy, chắc anh lại làm việc thông đêm suốt sáng phải không?”
Hứa Đồng Chu gật đầu, bàn tay to lớn luồn vào tóc cô, massage nhẹ nhàng da đầu cho cô: “Ừm… Chiều mới nhận tin nên anh phải làm cả đêm cho xong. Nếu không thì sáng nay sao về kịp để ôm bà xã được.”
Anh nói giọng nhẹ tênh như chuyện bình thường, nào ngờ vừa dứt lời đã thấy vợ mình trừng mắt nhìn.
“Bận rộn cả đêm mệt muốn chết mà giờ này đã có mặt ở nhà? Anh nói đi! Anh lái xe kiểu gì vậy hả? Đường cao tốc chứ có phải đường đua đâu! Anh định biến xe tải thành máy bay à?”
Trình Nặc tức đến mức bật dậy. Từ Tú Thiên về Tô Châu bình thường phải mất hơn 5 tiếng, anh làm việc cả đêm không ngủ, vậy mà mới 9 giờ sáng đã về đến nơi. Điều này nghĩa là anh đã đạp ga bất chấp nguy hiểm để chạy về. Cô vừa giận vừa sợ, tim đập thình thịch. Mỗi lần anh ra đường, cô đều nơm nớp lo sợ, dặn đi dặn lại phải đi chậm, an toàn là trên hết. Vậy mà anh coi lời cô như gió thoảng bên tai!
Cơn giận bùng lên cùng nỗi đau lòng khiến mắt cô đỏ hoe. Cô định ngồi hẳn dậy để “giáo huấn” cho tên chồng liều mạng này một bài học nhớ đời. Nhưng cô còn chưa kịp làm gì thì đã bị Hứa Đồng Chu nhanh tay lẹ mắt đè ngược trở lại giường.
“Chị à… tỉnh ngủ hẳn rồi sao?”
Anh cười ranh mãnh, không muốn nghe cô cằn nhằn vào ngày lễ tình nhân đâu. Bình thường cô nói gì anh cũng nghe, nhưng hôm nay anh về là để yêu thương, không phải để nghe giảng đạo.
“Anh hứa lần sau không thế nữa mà! Tỉnh rồi thì tốt, tỉnh rồi thì… nộp ‘thuế’ đi! Anh nhịn 5 ngày rồi đấy, đây coi như quà Thất Tịch anh tặng chị nhé!”
Dứt lời, anh cúi xuống chặn đứng mọi lời mắng mỏ của cô bằng một nụ hôn nồng nàn, cuồng nhiệt, chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung và khao khát dồn nén suốt mấy ngày qua.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận