Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Gió bấc rít từng cơn ngoài cửa sổ, nhưng trong căn hộ của vợ chồng Trình Nặc, không khí lại có phần… nóng hừng hực, nhưng là nóng vì giận dỗi.
Gần đây, Hứa Đồng Chu có vẻ “phát bệnh” rồi.
Công ty và vườn ươm đã qua giai đoạn cao điểm cuối năm, công việc thư thả hơn hẳn. Anh quyết định tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ đông sớm, gạt bỏ mọi liêm sỉ và thanh cao, một hai đòi ở nhà “trộm 10 ngày thảnh thơi” bên vợ. Mục đích chính của anh là tận dụng thời gian này để quấn lấy Trình Nặc, bù đắp cho những ngày tháng bận rộn vừa qua.
Nhưng khổ nỗi, “bà xã” của anh lại đang ở trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng.
Sau khi lấy được chứng chỉ sư phạm, Trình Nặc đã nhận lời mời về dạy tiếng Anh tại một trường cấp 2 trọng điểm trong thành phố. Dù mang danh thạc sĩ tài chính du học Anh về mà đi dạy cấp 2 có vẻ hơi “phí phạm nhân tài”, nhưng đây là công việc cô yêu thích, là đam mê trồng người của cô. Hơn nữa, đi làm giáo viên thì không phải chịu sự quản thúc của ông bố chủ tịch Trình Trường An nữa, nên Trình Nặc cảm thấy tự do và vui vẻ vô cùng.
Hiện tại đang là mùa thi cuối kỳ. Dù không phải giáo viên chủ nhiệm, nhưng áp lực ôn thi cho học sinh cũng khiến cô quay cuồng. Mấy đêm liền cô đều phải ở lại trường chấm bài, soạn đề cương đến tối mịt mới về. Ban ngày thì đi dạy từ sáng sớm, Hứa Đồng Chu ở nhà chờ dài cổ cũng chẳng thấy bóng dáng vợ đâu.
Anh chồng trẻ nén giận trong lòng nhưng không dám ho he nửa lời. Ban ngày, anh đảm nhận nhiệm vụ “vú em”, chăm sóc bé Niệm Thần từng miếng ăn giấc ngủ. Chiều đến, sau khi cho con ăn uống no say, anh lại lái xe đưa bé sang gửi nhà bà ngoại, rồi quay về nhà nằm chòng chọc một mình, phòng không gối chiếc chờ đến 10 giờ đêm để đi đón vợ.
Chỉ có lúc nhìn thấy vợ bước ra từ cổng trường, gương mặt anh mới giãn ra được một chút, nở nụ cười đón cô. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, leo lên giường, anh lại bị “bỏ rơi”.
“Shhh! Không phải chứ, đã 13 ngày rồi đó! Chị! Chị thật sự định cho anh ăn chay trường luôn à? Lời hứa của chị đâu rồi?”
Hứa Đồng Chu tức giận quay mạnh người vào góc tường, trùm chăn kín mít, mặc kệ Trình Nặc đang lay lay vai anh dỗ dành.
Có quỷ mới biết anh khổ sở thế nào! “Cự long” của anh tích tụ năng lượng sắp chọc thủng trời rồi mà cô vợ vô tâm cũng chẳng thèm đoái hoài. Ngày nào cũng “vẽ bánh”: “Mai nhé, mai thi xong em bù”, “Mai nhé, mai em không mệt nữa”… Cứ hết cái “ngày mai” này đến cái “ngày mai” khác, anh đã nghe mòn cả tai rồi!
Nếu không phải vì anh tin tưởng cô, vì anh thương cô mệt, thì anh đã sớm vào nhà tắm tự xử cho xong chuyện. Nhưng vì yêu, vì muốn được hòa hợp với cô nên anh cứ nhịn, nhịn, nhịn mãi… Nhịn đến mức thận sắp hỏng luôn rồi! Vậy mà tối nay lên giường, cô lại tiếp tục bài ca “để mai” rồi lăn ra ngủ. Thật quá đáng!
Trình Nặc vốn định dỗ dành anh vài câu cho xong chuyện rồi ngủ, ai ngờ anh chồng trẻ con này lại giận dỗi thật. Cô cũng bực mình, mệt muốn chết còn phải đi dỗ trẻ con to xác. Cô xoay người, quay lưng lại với anh, định mặc kệ anh luôn.
Nhưng nằm được một lúc, quay đầu lại thấy anh đang cuộn tròn trong góc giường xa tít, cái chăn chỉ đắp hờ hững ngang eo, tấm lưng rộng cô đơn trông thật đáng thương và tội nghiệp. Lòng cô lại mềm nhũn như nước.
“Chu Chu…” Cô khẽ gọi, giọng nói dịu dàng, ngọt ngào mang theo chút hối lỗi. Cô nhích người lại gần, đưa ngón tay chọc chọc vào cái mông săn chắc của anh. “Chu…”
Anh vẫn nằm im thin thít, giả vờ điếc.
“Một tuần nữa là thi xong rồi, chờ thi xong em được nghỉ đông, ngày nào em cũng ở nhà với anh, anh muốn làm gì cũng được, được không…”
Cô còn chưa dứt lời, Hứa Đồng Chu đã bật dậy như lò xo, quay phắt lại nhìn cô, đôi mắt rực lửa ai oán: “Nói như vậy là em muốn anh nhịn thêm một tuần nữa hả? Em muốn anh chết phải không?”
Giọng anh đầy bức xúc, như thể đang tố cáo tội ác tày trời của cô.
Trình Nặc phì cười trước bộ dạng “quỷ yêu” hờn dỗi này của anh: “Không thì sao? Anh muốn làm gì bây giờ?”
“Anh muốn làm gì à?” Hứa Đồng Chu trừng mắt. Anh thấy người phụ nữ trước mặt này thật sự không có chút “đồng cảm” nào cả. Khó chịu muốn chết đi được!
Anh cũng đâu phải sắc quỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó. Nhưng mà… Nhưng mà vấn đề không chỉ nằm ở chuyện đó!
Trọng điểm là ở chỗ khác!
Khoảng thời gian này ngày nào anh cũng đi đón cô tan làm, anh mới phát hiện ra một sự thật đau lòng: Trẻ con thành phố bây giờ lớn nhanh quá! Mới học cấp 2, 15-16 tuổi đầu mà đứa nào đứa nấy cao lớn phổng phao, có em nam sinh còn cao hơn Trình Nặc cả cái đầu.
Ngày nào đứng ở cổng trường, anh cũng thấy cô cười tươi như hoa chào hỏi học sinh. Thậm chí có mấy cậu nam sinh còn vây quanh cô, nói chuyện cười đùa quá mức nhiệt tình, ánh mắt nhìn cô giáo trẻ trung xinh đẹp cứ lấp la lấp lánh.
Anh cảm thấy rất, rất, rất không vui! Máu ghen trong người cứ sôi sùng sục lên!
Sớm biết thế này, ngày xưa anh đã bắt cô đi dạy tiểu học cho rồi! Dạy mấy đứa nhóc tì hỉ mũi chưa sạch thì làm gì có chuyện này!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận