Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói của anh trầm thấp, đầy tính chiếm hữu và bá đạo, không cho phép cô phản kháng. Trước khi Trình Nặc kịp thốt lên lời nào, bờ môi nóng bỏng của anh đã ập xuống, chiếm lấy môi cô một cách cuồng nhiệt. Nụ hôn mang theo cả sự ghen tuông, sự nhớ nhung và khao khát dồn nén bấy lâu nay.
Anh hôn cô ngấu nghiến, như muốn xóa sạch mọi hình ảnh của người khác trong tâm trí cô, khẳng định chủ quyền tuyệt đối của mình. Bàn tay anh không còn dịu dàng như mọi khi mà mạnh mẽ luồn vào trong áo ngủ, vuốt ve làn da mịn màng khiến cô run rẩy.
“Chị… Anh nhớ chị… Nhớ chị nhiều ngày như vậy rồi… Sao chị không thương anh…”
Trong khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa những nụ hôn, Hứa Đồng Chu thở dốc, giọng nói khàn khàn mang theo chút nức nở, khẩn cầu. Anh không chỉ muốn thể xác cô, anh muốn cả trái tim và sự chú ý của cô. Anh sợ mất cô, sợ khoảng cách tuổi tác, sợ những chàng trai trẻ trung ngoài kia sẽ thu hút ánh nhìn của cô. Nỗi tự ti sâu thẳm trong anh vẫn luôn chực chờ trỗi dậy mỗi khi thấy cô cười với người khác.
Trình Nặc nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang dao động của chồng mình. Cô cảm nhận được sự bất an và tình yêu mãnh liệt của anh. Trái tim cô mềm nhũn, tràn ngập yêu thương. Đồ ngốc này, sao lúc nào cũng lo sợ được mất như vậy chứ?
Cô nhắm mắt, khẽ cười thành tiếng, chủ động vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, kéo anh xuống gần hơn. Cô mổ nhẹ lên môi anh một cái chụt, thì thầm đầy khiêu khích:
“Được rồi, em chỉ thương mình anh thôi. Vậy anh phải biểu hiện cho thật tốt vào, để em xem xem mấy ngày nay rốt cuộc… anh nhớ em bao nhiêu nào? Đừng để em thất vọng đấy nhé!”
Lời khiêu khích ngọt ngào của vợ như liều thuốc kích thích cực mạnh. Hứa Đồng Chu gầm nhẹ một tiếng tỏng cổ họng, không còn kiềm chế nữa. Anh lột bỏ lớp quần áo vướng víu, da thịt nóng hổi chạm vào nhau như châm lửa đốt cháy căn phòng.
Đêm đó, anh dùng hành động thực tế để chứng minh nỗi nhớ của mình. Anh yêu cô cuồng nhiệt, mạnh mẽ nhưng cũng đầy nâng niu. Mỗi cái chạm, mỗi cú thúc đều mang theo tên cô, khắc ghi tình yêu của anh vào tận sâu trong linh hồn cô.
“Nặc Nặc… Vợ ơi… Anh yêu em…”
Tiếng gọi tên cô hòa cùng tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm tạo nên bản tình ca nồng nàn nhất. Trình Nặc tan chảy trong vòng tay anh, cùng anh leo lên đỉnh Vu Sơn hết lần này đến lần khác, quên hết mọi mệt mỏi, mọi âu lo, chỉ còn lại tình yêu và sự hòa hợp trọn vẹn.
Sáng hôm sau, ánh nắng mùa đông yếu ớt len qua rèm cửa, chiếu lên hai thân hình đang ôm nhau ngủ say. Hứa Đồng Chu tỉnh dậy trước, anh chống tay ngắm nhìn gương mặt say ngủ của vợ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Khóe môi anh cong lên một nụ cười mãn nguyện.
Anh biết, dù ngoài kia có bao nhiêu sóng gió, dù cuộc đời có đổi thay thế nào, thì người con gái này, tổ ấm này chính là bến đỗ bình yên nhất, là thành tựu vĩ đại nhất cuộc đời anh. Từ một chàng trai miền núi nghèo khó đến người đàn ông thành đạt hôm nay, tất cả đều là vì cô, nhờ có cô.
Trình Nặc cựa mình, mơ màng mở mắt. Thấy anh đang nhìn mình, cô mỉm cười, rúc vào ngực anh: “Chào buổi sáng, ông xã.”
“Chào buổi sáng, bà xã.” Anh hôn lên trán cô.
Hạnh phúc, đôi khi chỉ đơn giản là được thức dậy bên người mình yêu mỗi sớm mai, và biết rằng mình là cả thế giới của đối phương. Câu chuyện của họ, từ những ngày mưa gió ở thôn Bạc Châu đến những ngày nắng ấm ở Tô Châu, sẽ còn được viết tiếp bằng những trang đời bình dị và ngọt ngào như thế.
(HẾT)

Bình luận (0)

Để lại bình luận