Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giao Dịch Ngọt Ngào Và Cây Kẹo Mút
Lê Hương Hương nhìn Hạ Diễm với ánh mắt đầy nghi hoặc, đôi mắt to tròn chớp chớp: “Thật sự tốt như vậy sao?”
“Nếu cô suy nghĩ thông suốt, tối nay hãy gọi điện cho tôi. Nếu không đồng ý hợp tác, đồng nghĩa với việc cô vứt bỏ cơ hội được ăn bánh ngọt miễn phí vĩnh viễn, còn có vô số loại hương vị mới lạ mà cả đời cô chưa từng được nếm thử.”
Hắn đúng là ác ma! Hắn biết rõ điểm yếu chết người của cô chính là đồ ngọt, và hắn đang dùng nó để uy hiếp, dụ dỗ cô.
Lê Hương Hương, với khóe miệng vẫn còn dính chút bơ sót lại, nhìn Hạ Diễm đầy ai oán: “Được rồi! Tôi sẽ suy nghĩ.”
Nhìn thấy vẻ mặt dao động của con mồi, Hạ Diễm hài lòng quay trở lại phong thái cao ngạo thường ngày. “Vừa ăn vừa nghĩ đi.” Hắn hiếm khi có tâm trạng tốt, quyết định thả dây dài để câu cá lớn.
“Ưm…” Hương Hương nuốt nước bọt ừng ực. Về nhà, cô phải suy nghĩ thật kỹ vấn đề này.
________________

Đêm đó, trong căn phòng ngủ màu hồng phấn của mình.
Đã 10 phút trôi qua kể từ khi người đàn ông bí ẩn – người trông giống như một khu rừng đen đầy nguy hiểm nhưng lại quyến rũ chết người – gọi điện đến chốt hạ. Hương Hương vẫn ngồi ngẩn ngơ trên giường, ôm gối ôm hình bánh donut, đầu óc rối bời.
“Từ từ nghĩ… mình có thật sự nên nhận lời không?”
Cô lăn lộn trên giường, với tay lấy một cây kẹo mút từ tủ đầu giường, bóc vỏ rồi bỏ tọt vào miệng.
“Chụt… chụt…”
Cô mút mát cây kẹo, đầu lưỡi linh hoạt liếm một vòng quanh viên kẹo cứng. Vị ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Có lẽ Hạ Diễm nói đúng. Cô muốn lấy chồng làm đầu bếp chỉ để được ăn ngon cả đời. Cô đồng ý đi xem mắt theo ý bố cũng chỉ vì muốn tìm người nuôi cái bụng này. Nhưng lấy chồng đâu chắc đã sướng? Lỡ gặp phải gã vũ phu, hay gã chán cơm thèm phở, rồi ly hôn, giấc mộng bánh ngọt tan thành mây khói thì sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, lời đề nghị của Hạ Diễm nghe cũng bùi tai phết. Hắn là trùm thực phẩm, sản nghiệp trải rộng khắp nơi. Cô chỉ cần giả làm bạn gái hắn, đổi lại là được hưởng dụng mỹ thực cả đời ăn không hết… Giao dịch này, tính ra mình lời to!
Hương Hương vừa ngậm kẹo, vừa nghiêng đầu tự hỏi. Cuối cùng, cô quyết định – Chốt đơn!
Cô cầm điện thoại lên, bấm vào dãy số lạ vừa gọi đến. Chuông reo chưa đến hai hồi, bên kia đã bắt máy.
“Suy nghĩ xong rồi sao?” Giọng Hạ Diễm trầm ấm, tự tin vang lên, như thể hắn có thuật đọc tâm, biết thừa con cá nhỏ đã cắn câu.
“Ưm…” Hương Hương vẫn ngậm cây kẹo trong miệng, giọng nói có chút không rõ ràng, nghe nũng nịu lạ thường. “Tôi vừa mới nghĩ kỹ rồi, tôi thấy lời anh nói… ực… kỳ thật cũng có lý…”
Ở đầu dây bên kia, Hạ Diễm đang ngồi thư thái trong phòng khách căn hộ cao cấp, chân bắt chéo, tay cầm ly rượu vang. Nghe thấy âm điệu mềm mại, tiếng mút kẹo chụt chịt và tiếng nuốt nước bọt của cô qua điện thoại, hắn bỗng thấy khô cổ. Thành thật mà nói, giọng cô lúc này nghe như tiếng rên rỉ của một cô gái mới lớn đang làm chuyện mờ ám… rất kích thích.
________________

Trưa hôm sau, Lê Hương Hương có mặt tại tòa nhà trụ sở của tập đoàn Hạ thị.
Bảo vệ dường như đã được dặn trước nên không ngăn cản, cô thuận lợi đi thẳng vào thang máy dành riêng cho lãnh đạo, lên tầng 13 – phòng Tổng tài.
Sau khi thư ký thông báo, Hương Hương đẩy cửa bước vào văn phòng của Hạ Diễm. Vừa bước qua cửa, mắt cô đã sáng rực lên như đèn pha.
Trên bàn trà tiếp khách bày la liệt đủ loại bánh ngọt cao cấp, bánh quy nướng thủ công và hàng tá loại kẹo ngoại nhập đủ màu sắc.
Khuôn mặt phấn nộn của cô rạng rỡ hẳn lên, nụ cười tươi rói nở trên môi.
“Tôi nghe lời anh đến công ty rồi đây.”
Hương Hương nhìn Hạ Diễm với ánh mắt nóng bỏng – nhưng thực ra là nhìn xuyên qua hắn để ngắm đống đồ ăn trên bàn. “Điểm tâm này…” Là cho cô sao?
“Ăn đi!” Hạ Diễm đang vùi đầu vào đống công văn, không ngẩng đầu lên nhưng khóe môi khẽ nhếch.
Hương Hương quên béng mất lý do hắn gọi cô đến là gì. Kệ đi, có bánh ngọt là được. Cô sà xuống ghế sofa, tự nhiên như ở nhà, bốc bánh ăn ngon lành. Cuối cùng, cô cầm lấy một cây kẹo mút có bao bì sang trọng trên bàn.
Cây kẹo này có hình dáng giống cây hôm qua cô ăn, nhưng mùi vị tỏa ra lại là hương sữa Hokkaido nồng đậm, béo ngậy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận