Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Xem Mắt Bất Ngờ
Từ sau “sự cố kẹo mút” đầy dâm đãng ấy, Hương Hương kiên quyết không đến công ty Hạ Diễm nữa. Cô sợ bị hắn ăn thịt. Cô chỉ đồng ý gặp mặt hắn vào ngày Chủ nhật tuần này theo lịch hẹn.
Hạ Diễm cũng không ép, hắn biết con mồi cần thời gian để “ngấm thuốc”. Hắn kiên nhẫn chờ đợi.
Ngày Chủ nhật định mệnh.
“Này cô bé, cô đang ở đâu thế?”
Hạ Diễm diện bộ vest đen lịch lãm, được may đo riêng ôm sát cơ thể rắn chắc, tay cầm điện thoại gọi cho Hương Hương. “Giờ hẹn sắp đến rồi. Cô tự đến hay để tôi qua đón?”
Đầu dây bên kia, giọng Hương Hương đầy vẻ lo lắng, hoảng loạn: “Không được! Không được đâu! Bố già nhà tôi sợ tôi trốn đi chơi nên bắt tôi phải đi cùng ông ấy đến khách sạn Quân Quân.”
“Cái gì?” Hạ Diễm nhíu mày. “Khách sạn Quân Quân? Đó chẳng phải là nơi chúng ta hẹn nhau sao? Được rồi, cô cứ ở đại sảnh chờ tôi, 10 phút nữa tôi có mặt.”
Hạ Diễm cúp máy, lập tức đạp ga phóng xe như bay đến điểm hẹn.
Chưa đầy 10 phút sau, hắn đã đỗ xe xong, sải bước vào đại sảnh khách sạn sang trọng. Từ xa, hắn đã thấy dáng người nhỏ nhắn quen thuộc đang đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng.
“Làm sao bây giờ?” Hương Hương thấy hắn thì mếu máo. “Tôi lo quá đi mất! Bố tôi bắt đi xem mắt, tôi sợ…”
“Sao phải lo?” Hạ Diễm nhìn cô một lượt từ đầu đến chân. “Tôi giúp cô giải quyết bên này trước, lát nữa cô theo tôi đến gặp bố mẹ tôi là xong.”
Cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. “Người mà anh cần xem mắt cũng ở đây sao?”
“Ừ. Tôi cũng chưa hỏi ông già nhà tôi là phòng nào.”
Hạ Diễm vừa nói vừa ngắm nghía cô. Hôm nay Hương Hương mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, tôn lên làn da trắng sứ. Mái tóc đen dài được kẹp gọn bằng chiếc kẹp đính đá lấp lánh. Dưới chân là đôi giày búp bê đế bằng. Trông cô thanh thuần, tinh khiết đến mức hắn chỉ muốn đè ra cắn cho một phát.
“Này…” Hương Hương quơ quơ tay trước mặt hắn. “Tôi mặc thế này kỳ cục lắm hả?” Sao hắn cứ nhìn chằm chằm vào cô thế? Như nhìn người ngoài hành tinh vậy.
“Không, đẹp lắm.” Hiếm khi hắn mở miệng khen phụ nữ. “Đi thôi, chúng ta vào xem sao.”
Hương Hương hít sâu một hơi lấy dũng khí. “Nhưng mà… nghe nói nam chính buổi xem mắt của tôi chưa đến.”
Cô vừa đi vừa giải thích tình hình cho hắn. Hạ Diễm quyết định mở cửa phòng tiệc lớn để giải tỏa nghi vấn trong lòng.
“Cạch.”
Cánh cửa vừa mở ra, điện thoại trong túi hắn cũng reo lên. Trong phòng tiệc, hai người đàn ông trung niên đang ngồi uống trà cùng quay đầu lại nhìn.
“Hạ Diễm! Con làm cái gì ở đây?”
Một người đàn ông oai vệ, khoảng sáu mươi tuổi chỉ tay vào hắn, hét lên ngạc nhiên.
Hạ Diễm nhìn kỹ, sững người. Đó chẳng phải là… bố hắn sao? Còn người ngồi cạnh… là Lê lão gia, bố của Hương Hương?
“Đừng nói đối tượng xem mắt của con là Lê Hương Hương nhé?” Hạ Diễm hỏi, mặt nghệch ra.
Hạ lão gia cười ha hả: “Thật thần kỳ! Bố còn chưa nói số phòng, con đã tự mò đến được. Chẳng lẽ con và con bé Hương Hương có quen biết từ trước?”
“Thật thế sao Hương Hương?” Lê lão gia cũng quay sang hỏi con gái rượu.
Hương Hương đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng không biết giải thích thế nào, đành gật đầu bừa.
“Không ngờ hai đứa nó đã quen nhau rồi!” Hạ lão gia vỗ vai thông gia đôm đốp. “Tốt quá! Đây đúng là nhân duyên trời định!”
“Vậy chúng ta có thể chuẩn bị đám cưới được rồi chứ nhỉ?” Lê lão gia nháy mắt.
“Được! Quá được!” Hạ lão gia gật đầu lia lịa.
Hai ông bố già vui như tết, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt “đặc sắc” của đôi trẻ.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Hương Hương nhìn bố mình, rồi lại nhìn sang Hạ Diễm. “Đối tượng xem mắt của tôi… là anh á?”
“Nếu không có gì nhầm lẫn thì… đúng là vậy.” Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm. Tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay bỗng tan biến. Nếu đối tượng là Hương Hương thì… cũng không tệ chút nào. Thậm chí còn rất thú vị.
Hương Hương trừng mắt nhìn hắn: “Tôi mặc kệ! Điều kiện anh đã hứa, anh phải thực hiện đấy!”
Hạ Diễm không quan tâm hai ông bố đang ồn ào bàn chuyện cưới xin. Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô, kéo cô ra một góc khuất, ghé sát tai thì thầm thân mật:
“Được thôi. Nhưng cô phải tiếp tục giả làm bạn gái ngoan ngoãn của tôi đã.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận