Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đính Hôn? Không Đời Nào!
“Hả?” Hương Hương nhíu mày, bất mãn ra mặt. “Chuyện này với tôi mà nói chẳng công bằng tí nào.”
Thế chẳng phải cô vẫn bị hắn bắt nạt dài dài sao?
“Sao lại không công bằng?” Hạ Diễm dụ dỗ ngon ngọt. “Chỉ cần tôi tìm được cô gái tôi thực sự yêu, quan hệ của chúng ta sẽ chấm dứt ngay lập tức, cô sẽ được tự do, không phải sao?”
Hắn lại đang lừa gạt cô bé ngây thơ này rồi. Tìm người khác ư? Còn lâu nhé.
“Vậy lỡ tôi gặp được người đàn ông tôi thích thì tính sao?” Hương Hương chu mỏ hỏi lại.
“Cô cũng có thể thành thật nói cho tôi biết.”
Mặc dù trong lòng hắn cực kỳ không thích câu hỏi này, nghe chối tai vô cùng, nhưng để dụ cô vào tròng, hắn đành phải tỏ ra rộng lượng. (Tất nhiên, đến lúc đó thì hắn sẽ xử đẹp tên nào dám bén mảng đến gần cô).
“Thật không?” Hương Hương chớp mắt nghi ngờ.
“Cô cảm thấy tôi sẽ lừa cô sao?” Hạ Diễm nở nụ cười đẹp trai chết người, vẻ mặt vô hại như thiên thần.
“Được rồi, tôi tin anh.”
Dù sao cô cũng chưa muốn kết hôn thật, lại được ăn bánh ngọt miễn phí mỗi ngày, tội gì không làm? Hai người đạt được thỏa thuận ngầm, quyết định bắt tay nhau lừa dối phụ huynh.
Nhưng đạo cao một thước, ma cao một trượng. Hai ông bố già cáo già đâu dễ bị qua mặt. Để đề phòng bọn trẻ giở trò, họ quyết định ép cả hai phải đính hôn ngay lập tức.
Đính hôn?!
Nghe tin sét đánh ngang tai này, Hương Hương suýt ngất xỉu. Cô cứ đinh ninh Hạ Diễm sẽ từ chối, ai ngờ hắn lại đồng ý cái rụp.
Chuyện này sao có thể?
Hương Hương tức tốc chạy tới công ty của Hạ Diễm để hỏi cho ra lẽ. Thư ký biết điều mang bánh ngọt và trà sữa vào rồi lui ra ngay, để lại không gian riêng tư cho hai người.
“Này…” Hương Hương hầm hầm đi tới bàn làm việc.
Hạ Diễm ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch nhẹ: “Tôi có tên có họ đàng hoàng. Và nếu không có gì thay đổi, tôi sắp là chồng chưa cưới của em đấy.”
“Tôi không tin nổi! Sao anh lại đồng ý đính hôn?” Hương Hương đập tay xuống bàn.
Thấy cô đến để “hỏi tội” thay vì vui mừng, ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng lên. “Ý em là, đính hôn với tôi làm em cảm thấy ủy khuất lắm sao?”
Hắn đứng dậy, bước tới gần, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Anh chẳng phải đã nói tôi không cần lấy chồng vẫn được ăn bánh ngọt cả đời sao? Sao giờ anh lại lật lọng?” Cô cảm thấy mình như món đồ chơi bị hắn xoay vòng vòng.
Hắn kéo cô ngồi xuống ghế sofa, nhét miếng bánh ngọt vào tay cô. “Em thấy gả cho tôi không tốt ở điểm nào?”
Cô sững sờ. Nhìn kỹ thì… hắn đẹp trai, giàu có, mũi cao, mắt sâu, môi gợi cảm.
“Không phải không tốt, mà là…” Cô ngập ngừng. “Tôi chưa muốn kết hôn. Với lại… tôi cảm thấy anh đâu có thích tôi… nên chúng ta cứ duy trì quan hệ đồng bọn thôi…”
“Em không thích tôi?” Hạ Diễm nheo mắt nguy hiểm.
Cô cúi đầu, mân mê chiếc nĩa bạc. “Tôi… tôi không ghét anh. Tôi thấy anh giống như… chiếc bánh rừng đen vậy…”
“Nói thẳng ra xem nào.”
“Thì là… trông anh… rất ngon miệng.” Cô lí nhí thú nhận dưới áp lực của hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận