Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc mặt người phụ nữ kia lập tức biến đổi, từ đỏ chuyển sang trắng bệch vì tức giận. Cô ta trừng mắt nhìn Hương Hương: “Hồ ly tinh là cô mới đúng! Nếu cô không xuất hiện, người đứng ở vị trí hôn thê kia rất có thể là tôi rồi. Chẳng lẽ cô không biết chúng tôi từng qua lại với nhau sao?”
“Anh ấy không nói, sao tôi biết được.” Hương Hương nhíu mày, vẻ mặt vô tội một cách đáng ghét (trong mắt đối phương). “Thế tại sao anh ấy không đính hôn với cô?”
Người phụ nữ kia nghĩ Hương Hương đang cố tình châm chọc mình, tức đến mức ngũ quan xinh đẹp vặn vẹo cả đi. “Cô giả ngu hay ngu thật thế hả? Chẳng lẽ cô không đọc báo sao?”
Hương Hương lắc đầu. Cô chỉ đọc truyện tranh và thực đơn bánh ngọt thôi.
“Tôi là thiên kim của tập đoàn Viễn Dương – Trầm Tâm Viện!” Cô ả rít lên. “Cả cái giới này ai chẳng biết tôi và anh ấy có quan hệ tình cảm!”
“Nhưng tôi không biết.” Hương Hương chớp mắt, đáp lại bằng giọng nói ngây thơ vô số tội. “Hơn nữa, Hạ Diễm nói anh ấy thích tôi mà.”
Câu nói này như giọt nước tràn ly. Trầm Tâm Viện cảm thấy như bị tát thẳng vào mặt. Cô ta nghiến răng: “Cô cũng chỉ là con gái của lão già bán bao cao su thôi, có cái gì mà đắc ý chứ?”
Nói rồi, cô ta không kiềm chế được, đưa tay đẩy mạnh vào vai Hương Hương.
Hương Hương loạng choạng, cái miệng nhỏ lập tức bĩu ra. Từ nhỏ đến lớn, cô ghét nhất là ai gọi mình là “con gái lão bán bao cao su”. Đó là lý do cô thà đi làm bồi bàn còn hơn về công ty.
“Không cho phép cô nói tôi như vậy!” Hương Hương trừng mắt, xù lông lên như con mèo nhỏ. “Cho dù ba tôi bán bao cao su thì ông ấy cũng đi lên từ hai bàn tay trắng, đường đường chính chính kiếm tiền!”
Trầm Tâm Viện đang định lao tới dạy cho con nhỏ này một bài học thì một bóng người cao lớn khác chen vào giữa, ngăn cản cuộc chiến.
“Hây, hai vị tiểu thư xinh đẹp, cần tôi phục vụ gì không?”
Đó là một người đàn ông mặc vest xanh đậm, tóc cắt ngắn nam tính, khi cười lộ ra hai chiếc răng khểnh duyên dáng, tỏa nắng như ánh mặt trời.
Trầm Tâm Viện thấy có người can thiệp, lại là nhân vật không tầm thường, đành phải giữ hình tượng. Cô ta hừ lạnh một tiếng, vuốt lại tóc rồi quay lưng bỏ đi, không quên ném lại cái nhìn hậm hực.
Lê Hương Hương không vừa, lén lêu lêu cái mặt quỷ sau lưng cô ta.
“Để tôi đoán nhé, chắc là hai người cãi nhau vì tên Hạ Diễm kia đúng không?” Người đàn ông lạ mặt xoa cằm, nhìn Hương Hương đầy hứng thú.
“Mới không phải.” Cô nhíu mày phủ nhận.
Người đàn ông bật cười ha hả. Không ngờ vợ chưa cưới của bạn thân lại thú vị và thẳng thắn đến thế. “Cô đáng yêu thật đấy. Thảo nào tên Hạ Diễm lại vội vàng muốn trói cô lại bằng lễ đính hôn.”
“Anh… là ai?”
“Ha ha, tôi là bạn của chú rể.” Người đàn ông vẫy tay gọi phục vụ, lấy hai ly cocktail màu sắc bắt mắt đưa cho cô một ly. “Chúng ta vừa uống vừa nói chuyện nhé?”
Hương Hương nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Ngọt ngọt, thơm thơm, ngon quá đi mất! Cô không ngần ngại uống thêm ngụm nữa.
Người này chính là Nguyên Sách Hạo – đại thiếu gia nhà họ Nguyên, bạn nối khố kiêm chiến hữu thân thiết của Hạ Diễm. Hắn quá hiểu tính nết của bạn mình. Hạ Diễm xưa nay coi phụ nữ như quần áo, thay người yêu như thay áo, chưa từng để ai vào mắt. Thế mà đùng một cái đòi đính hôn, lại còn với một cô gái ngây thơ như tờ giấy trắng thế này, bảo sao hắn không tò mò.
“Này…” Sau khi uống cạn ly cocktail thứ nhất, hai má Hương Hương bắt đầu ửng hồng. Cô cười khúc khích, men rượu làm cô dạn dĩ hẳn lên. “Hóa ra Hạ Diễm có nhiều phụ nữ lắm hả anh?”
“Nhiều không đếm xuể. Nhưng mà…” Nguyên Sách Hạo nheo mắt trêu chọc. “Cũng chỉ có cô mới nắm được trái tim hắn thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận