Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn nheo mắt đầy hưởng thụ khi thấy cô kéo khóa quần mình xuống. Gương mặt cô đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tò mò nhìn chằm chằm vào nơi đang gồ lên kia.
Hắn đạp phăng chiếc quần tây xuống đất, chỉ còn lại chiếc quần lót boxer ôm sát, nhưng cũng chẳng thể che giấu được sự hùng vĩ của “cậu nhỏ” đang giương cao ngạo nghễ.
“Thấy thế nào?” Hắn quỳ trên giường, vị trí trọng yếu của hắn vừa vặn ngang tầm mắt cô. “Có muốn nhìn nó kỹ hơn không?”
Cô cắn môi, không biết phải trả lời sao, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào đó không rời.
“Dùng tay cảm nhận nó đi.” Hắn lại ra lệnh.
Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Hương Hương run rẩy chạm vào. Cảm giác đầu tiên là nóng, rất nóng.
“Cảm giác sao?” Giọng hắn khàn đi vì hưng phấn.
“Nó… to quá… lại còn cứng nữa.” Cô thành thật thốt lên.
“Hôn nó đi.”
Hắn nhướng mày, giọng điệu bá đạo tuyệt đối. “Nếu không… lát nữa anh sẽ hành em đến chết!”
Nghe lời đe dọa, cô sợ hãi cúi đầu xuống. Dù vẫn còn lớp vải quần lót ngăn cách, nhưng cô có thể cảm nhận được sức nóng hừng hực tỏa ra từ đó. Cô hé đôi môi anh đào, nhẹ nhàng hôn lên quy đầu đang đội lớp vải nhô lên.
“Hừ…” Hạ Diễm gầm nhẹ trong cổ họng. Dù chỉ là cái chạm nhẹ qua lớp vải, nhưng sự kích thích từ đôi môi mềm mại của cô khiến dục hỏa trong hắn bùng cháy dữ dội.
Cô gái nhỏ này… Hắn thở hắt ra. Không ngờ cô lại có khiếu trêu đùa đàn ông bẩm sinh như vậy. Cô hôn dọc theo chiều dài của “cây gậy”, hơi thở nóng hổi phả vào khiến nó càng thêm cương cứng, giật nảy lên bần bật.
“Anh càng ngày càng yêu sự thành thật của em rồi đấy.”
Không thể chịu đựng thêm sự trêu chọc này nữa, hắn kéo quần lót xuống, giải phóng “quái vật” đang khao khát tự do. Nó bật ra, đập nhẹ vào má cô.
“Diễm…” Cô ngước mắt nhìn hắn, vẻ mặt ngây thơ đầy dục vọng.
“Nói em muốn anh.” Hắn nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô.
“Em muốn anh…” Cô chủ động rướn người lên, vòng tay ôm lấy cổ hắn, dâng hiến đôi môi mình.
Hắn quyết định đêm nay sẽ “dạy dỗ” cô đến nơi đến chốn. Hắn đẩy cô ngã xuống giường, tách rộng hai chân cô ra và đâm lút cán trong một lần duy nhất.
“Aaa…”
“Không…” Cô nức nở, cảm giác bị lấp đầy quá đột ngột khiến cô choáng váng. Cô gần như không thể mở miệng cầu xin tha thứ, chỉ biết nhìn hắn nâng hông mình lên cao để tiện bề ra vào.
“Diễm…” Cơ thể cô yếu ớt đong đưa theo từng cú thúc của hắn. Hắn liên tiếp tấn công, ba lần nông một lần sâu, rồi lại xoay nghiền, tấn công vào những điểm nhạy cảm nhất.
Hắn lật cô lại, bắt cô quỳ bò trên giường, tư thế này khiến hắn có thể tiến vào sâu nhất. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên liên hồi trong căn phòng vắng lặng.
“Anh Hạo bảo anh thay người yêu như thay áo… Á… ưm…” Cô vẫn còn nhớ đến chuyện đó, vừa rên rỉ vừa cố nói.
“Thế thì bây giờ anh sẽ “mặc” em cả đời!” Hắn gầm lên, thúc mạnh một cái khiến cô hét lên sung sướng.
Sau trận hoan ái kịch liệt kéo dài hàng giờ đồng hồ, Lê Hương Hương nằm liệt trên giường như một con búp bê vải bị rút hết bông. Chân tay cô rã rời, không nhấc lên nổi.
Hạ Diễm nhìn cô gái nhỏ đang cuộn tròn trong lòng mình, mồ hôi làm bết những lọn tóc vào trán. Trông cô vừa đáng thương vừa đáng yêu khiến hắn không kìm được lại cúi xuống hôn lên môi cô.
“Ưm…” Hương Hương mệt mỏi hé mắt. “Không… em… khát nước…”
Hắn lập tức xuống giường rót một ly nước ấm, rồi quay lại giường.
“Không cần dậy, anh giúp em.” Hắn ngậm một ngụm nước, cúi xuống áp môi mình lên môi cô, từ từ đẩy dòng nước mát lành sang miệng cô.
Nước ngọt ngào thấm vào cổ họng khô khốc. Cô tham lam uống, uống hết nước trong miệng hắn rồi vẫn chưa thỏa mãn, còn đưa lưỡi sang liếm láp, hút lấy chút dư vị còn sót lại.
“Hây…” Hắn dứt ra, cười gian tà. “Em đang quyến rũ anh đấy à?”
“Người ta khát mà…” Cô bĩu môi, đôi mắt ngấn nước nhìn hắn đầy oan ức.
“Vậy hứa với anh, sau này trừ anh ra, không cho phép gã đàn ông nào chạm vào em, nghe rõ chưa?” Hắn bá đạo ra lệnh. “Và tránh xa tên Nguyên Sách Hạo kia ra một chút…”
“Em…” Hương Hương mơ màng, cơn say đã qua đi, cô thậm chí còn chẳng nhớ rõ Nguyên Sách Hạo là ai nữa.
“Còn do dự à?”
“Được rồi! Em hứa!” Hắn đúng là đồ xấu xa, chỉ biết bắt nạt cô thôi!
Thấy cô ngoan ngoãn nhận lời, hắn mới hài lòng mớm cho cô uống nốt chỗ nước còn lại. Đến khi ly nước cạn khô, hắn lại tiếp tục “thưởng thức” đôi má hồng hào của cô.
“Em đáng yêu thật đấy.” Hắn quấn lọn tóc cô quanh ngón tay. “Nếu không phải thấy em mệt lử rồi thì anh hận không thể ăn em thêm lần nữa ngay bây giờ…”
Hương Hương chu mỏ phản đối kịch liệt: “Không được… Xương cốt em rã rời hết rồi… Với lại… người ta mệt lắm rồi mà!”
Khóe môi hắn cong lên nụ cười sủng nịnh, kéo chăn đắp kín cho cả hai rồi ôm chặt cô vào lòng. “Lần sau mà còn phóng điện lung tung nữa, coi chừng anh cho em hai ngày không xuống được giường đấy. Thôi, hôm nay tha cho em. Ngủ đi!”
Cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim vững chãi của hắn, Hương Hương an tâm nhắm mắt lại. Rất nhanh, cô chìm vào giấc ngủ say trong vòng tay hắn.
Đêm nay, lần đầu tiên Hạ Diễm ôm một người phụ nữ ngủ một mạch đến sáng, không chút phòng bị, chỉ có sự bình yên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận