Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang chiếu qua rèm cửa khiến Hương Hương nhíu mày tỉnh giấc. Cô mở mắt, ngơ ngác nhìn trần nhà xa lạ được trang trí theo phong cách Châu Âu sang trọng.
“Ui da…”
Vừa định cử động, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô rên rỉ. Toàn thân cô như vừa bị xe lu cán qua, mỏi nhừ và ê ẩm. Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ. Gương mặt nhỏ nhắn của cô lập tức đỏ bừng, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống.
Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi vị của cuộc ân ái đêm qua, nồng nàn và ám muội. Chăn gối lộn xộn, quần áo vứt tung tóe khắp nơi. Và quan trọng nhất, cô đang trần như nhộng! Tên Hạ Diễm đáng ghét đó lại không dùng biện pháp an toàn nữa rồi!
Cô cắn môi, cố gắng trèo xuống giường. Nhưng đôi chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, khiến cô ngã oạch xuống tấm thảm lông dày dưới sàn.
“Á…” Cô kêu lên một tiếng, vội vàng lấy tay che ngực, phát hiện ra mình không còn chút sức lực nào để đứng dậy.
Tất cả là tại Hạ Diễm! Đồ trâu bò! Hại cô ra nông nỗi này.
Cô vừa xoa cái mông đau điếng vừa lầm bầm chửi rủa.
“Anh nghe thấy có người đang nói xấu anh đấy nhé.”
Giọng nói trầm ấm vang lên. Hạ Diễm xuất hiện như một vị thần (hoặc ác quỷ), trên tay bê một khay thức ăn thơm phức. Hắn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ bắp săn chắc đầy những vết cào xước – tác phẩm của cô đêm qua.
Hắn đặt khay thức ăn lên bàn, rồi đi tới chỗ cô gái nhỏ đang nằm bẹp dưới sàn.
“Á…” Hương Hương hoảng hốt, cố gắng co người lại để che đi những chỗ nhạy cảm.
Nhưng bàn tay to lớn của hắn đã nhanh chóng luồn qua nách cô, bế thốc cô lên. Tiện tay, hắn còn bóp nhẹ vào bầu ngực mềm mại của cô một cái đầy trêu chọc.
“Anh…” Đúng là đại sắc lang!
Hắn cười khẽ trong cổ họng, đặt cô ngồi lại lên giường, rồi đặt luôn khay thức ăn lên đùi trần của cô.
“Ngủ nướng kỹ thế, đói chưa?” Hắn hỏi, ánh mắt dán chặt vào cơ thể trắng nõn đang phơi bày trước mắt mình.
“Em muốn mặc quần áo!” Cô ngồi im thin thít, không dám cử động mạnh sợ làm đổ thức ăn lên người. “Sao anh không cho em mặc đồ?”
“Vì anh thích nhìn em thế này.” Hắn cầm lấy miếng sandwich kẹp thịt, đưa lên tận miệng cô. “Ngoan nào. Miệng là để ăn, không phải để nói chuyện đâu nhé.”
Cô ấm ức há miệng cắn một miếng. Hắn kiên nhẫn bón cho cô từng miếng một, cho đến khi chiếc sandwich to đùng biến mất vào bụng cô. Sau đó là ly sữa tươi.
“Uống hết đi.”
Cô ngoan ngoãn uống cạn ly sữa, rồi ợ một cái rõ to.
“Thế là no rồi á?” Hắn nhíu mày, nhìn vào chỗ thức ăn còn lại trên khay. “Vẫn còn trứng ốp la và thịt xông khói mà.”
“Em no căng rồi!” Cô chớp mắt vô tội. Bình thường cô toàn ăn vặt thay cơm, dạ dày bé xíu à.
Hắn nhìn cô chằm chằm, rồi đặt khay sang một bên. Ngón tay hắn nâng cằm cô lên: “Anh hiểu rồi. Hèn gì em ăn ít thế này, toàn ăn vặt linh tinh nên dinh dưỡng mất cân đối, bảo sao…” Hắn liếc nhìn xuống ngực cô.
“Sao cái gì?” Lợi dụng lúc hắn bỏ khay đi, cô vội vàng kéo chăn lên che người. “Em muốn đi tắm!”
Hắn nén cơn cười, quyết định phải “cải tạo” lại thói quen ăn uống của cô vợ nhỏ này.
“Lại đây.” Hắn giật phăng cái chăn ra, bế cô đi về phía phòng tắm.
“Em tự đi được…” Cô giãy giụa. “Em có phải trẻ con đâu!”
“Trong mắt anh, em chính là một đứa nhóc không chịu lớn!” Hắn cười trêu chọc. “Nhìn em xem, người thì bé tẹo, cơm không ăn toàn ăn kẹo, bảo sao ngực chẳng lớn nổi.”
“Anh…” Hai má cô phồng lên như bánh bao, cô đấm thùm thụp vào ngực hắn. “Dám chê em nhỏ à?”
“Nhưng mà…” Hắn ghé sát tai cô, thì thầm. “Cảm giác một tay nắm trọn cũng không tệ chút nào.”
Nói rồi, hắn xấu xa bóp mạnh vào nụ hoa đang run rẩy trước ngực cô.
Cô giật mình, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn. “Đừng có động tay động chân…”
Nhưng mọi sự kháng cự đều vô hiệu. Hắn kéo cô vào lòng, khóa chặt cô trong vòng tay rắn chắc.
“Em nghĩ em thoát được khỏi lòng bàn tay anh sao?”
Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang chu ra kháng nghị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận