Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trầm tiểu thư, tôi đã nói là Tổng tài không có ở đây mà, cô xông vào như vậy không hay đâu…”
Tiếng ồn ào bên ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ mộng mơ của Hương Hương.
Cánh cửa văn phòng bật mở. Một người phụ nữ sành điệu, mặc nguyên cây Chanel hàng hiệu, khí thế hừng hực bước vào.
“Hạ Diễm đâu?”
Trầm Tâm Viện quét mắt một vòng, không thấy người cần tìm, lại đụng ngay phải “tình địch”. “Là cô à?!”
Hương Hương đứng dậy, lễ phép bước tới: “A, tôi nhớ cô rồi. Cô là người hôm nọ ở bữa tiệc… tên là gì nhỉ…” Cô gãi đầu, trí nhớ cá vàng lại phát huy tác dụng.
“Trầm Tâm Viện!” Cô ả rít lên qua kẽ răng, hất tay cô thư ký đang cố can ngăn ra. “Buông ra!”
“Lê tiểu thư…” Thư ký ái ngại nhìn Hương Hương.
“Không sao đâu.” Hương Hương cười trấn an. “Chị cứ ra ngoài đi, tôi tiếp cô ấy được mà.”
“Vâng. Có gì cô cứ gọi tôi nhé.” Thư ký lui ra, nhưng trong lòng thầm quyết định phải báo ngay cho sếp.
Cửa vừa đóng, Trầm Tâm Viện đã lao tới trước mặt Hương Hương, giọng hằn học: “Sao cô lại ở trong phòng làm việc của Hạ Diễm?”
“Tôi làm việc ở đây.” Hương Hương thành thật đáp.
“Làm việc?!” Tâm Viện hét lên, giọng chua loét. Cô ta hiểu rồi, thảo nào dạo này Hạ Diễm biệt tăm biệt tích, hóa ra là bị con nhỏ xấu xí này kìm kẹp. “Chắc chắn là cô sợ mình xấu quá, sợ Hạ Diễm chạy mất nên mới phải bám riết lấy anh ấy giữ chân chứ gì?”
“Hả?” Hương Hương ngơ ngác. Cô xấu lắm sao? Mọi người toàn khen cô dễ thương như búp bê mà!
Tâm Viện nhìn Hương Hương từ đầu đến chân với ánh mắt khinh bỉ. “Nhất định là cô cấm Hạ Diễm đi tìm tôi đúng không? Cô có tất cả rồi, sao còn ích kỷ thế?”
“Tôi có cấm đâu!” Hương Hương oan ức. Cô có biết gì về đời sống riêng tư của hắn đâu, lúc nào hắn chẳng dính lấy cô như sam.
“Thế tại sao anh ấy không đến tìm tôi?” Tâm Viện hỏi ngược lại, như thể đó là lỗi của Hương Hương.
Hương Hương gãi đầu: “Hay là… để tôi gọi điện bảo anh ấy về nhé?”
Trầm Tâm Viện nheo mắt. Cô ta nhận ra con nhỏ này quá ngây thơ, ngây thơ đến mức ngu ngốc. Đã thế thì đừng trách cô ta ác độc. Cô ta phải dùng biện pháp mạnh nhất để đánh bật cái gai trong mắt này đi.
Dù cô ta không có được Hạ Diễm, thì cũng đừng hòng con khác có được!
“Cô có biết hôm nay tôi đến đây làm gì không?”
Tâm Viện đột ngột thay đổi thái độ, hốc mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.
Hương Hương lắc đầu.
“Tôi đến tìm Hạ Diễm để nói với anh ấy là… tôi đã có thai.” Tâm Viện cúi gằm mặt, vai run lên bần bật (diễn xuất đỉnh cao).
“Có thai?!” Hương Hương trợn tròn mắt, mồm há hốc. “Cô… cô có con với Hạ Diễm á?”
Tâm Viện gật đầu, nước mắt cá sấu rơi lã chã: “Đúng vậy. Cho nên tôi phải đến báo cho anh ấy biết. Dù anh ấy có kết hôn với cô, tôi vẫn quyết tâm sinh đứa bé này ra. Nó vô tội mà…”
“Ách…” Hương Hương nhìn Tâm Viện khóc lóc thảm thiết, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Trông cô ta… tội nghiệp quá!
“Cho nên…” Tâm Viện liếc mắt quan sát, thấy cá đã cắn câu liền bồi thêm. “Hạ Diễm muốn cưới cô, tôi cũng đành chấp nhận số phận thôi. Đứa bé này tôi sẽ tự nuôi…”
“Không được!” Hương Hương phồng má, đập bàn cái rầm (lại đau tay). “Sao có thể bỏ qua cho anh ta dễ dàng thế được? Ít nhất hai người phải nói chuyện rõ ràng! Đây là chuyện hệ trọng liên quan đến một sinh mạng đấy!”
Cô đã bảo hắn phải dùng biện pháp bảo vệ rồi mà! Hắn còn cãi là chỉ không dùng với mình cô thôi… Hừ, đồ đàn ông dối trá! Hương Hương thầm mắng chửi Hạ Diễm trong lòng.
“Nếu tôi thật sự mang thai, cô có nguyện ý nhường Hạ Diễm cho mẹ con tôi không?” Tâm Viện hỏi, che giấu nụ cười đắc thắng.
Không muốn.
Trái tim Hương Hương hét lên câu trả lời đó ngay lập tức. Nhưng nhìn người phụ nữ đang khóc lóc trước mặt, lại nghĩ đến đứa bé vô tội, cô không nỡ.
“Cô cứ ngồi đây đợi anh ấy về đi.”
Hương Hương cố nén nỗi đau đang dâng lên trong lòng. Cô vừa mới thừa nhận mình yêu hắn, thì giây sau quá khứ của hắn đã ập đến vả vào mặt cô một cú đau điếng.
Cô mím môi, quyết định rời khỏi đây ngay lập tức. Cô không muốn nhìn thấy cảnh Hạ Diễm an ủi người phụ nữ khác, hay bàn chuyện con cái với cô ta.
“Thế còn cô?” Tâm Viện giả lả hỏi.
“Tôi đi về.”
Hương Hương vơ lấy cái ba lô, lao ra khỏi văn phòng như một cơn gió. Cô cần phải đi ăn bánh ngọt ngay lập tức! Chỉ có bánh ngọt mới xoa dịu được trái tim đang tan nát này thôi!
Trầm Tâm Viện nhìn bóng lưng Hương Hương khuất sau cánh cửa, nhếch mép cười khẩy rồi ngả người ra ghế sô pha, ung dung chờ đợi.
Nhưng cô ta đã lầm to. Sự ngu ngốc của cô ta sắp phải trả một cái giá rất đắt.
Hạ Diễm vừa nhận được tin nhắn mật báo của thư ký, liền bỏ dở cuộc họp, phi như bay về văn phòng. Bước vào phòng, hắn không thấy Hương Hương đâu, chỉ thấy mỗi Trầm Tâm Viện đang ngồi vắt chân chữ ngũ.
“Cô làm cái quái gì ở đây?” Hạ Diễm gầm lên, ánh mắt như muốn giết người.
Hắn ghét nhất là đám đàn bà cũ không biết điều dám mò đến công ty.
Sau khi gặp Hương Hương, hắn đã cắt đứt toàn bộ quan hệ với đám “vệ tinh” xung quanh, bao gồm cả Trầm Tâm Viện. Hắn thậm chí còn hào phóng chi ra ba trăm vạn để trả nợ cho cô ta, coi như phí chia tay.
“Diễm, em không muốn chia tay với anh.” Tâm Viện lao tới định ôm lấy hắn. Cô ta biết tìm đâu ra cái mỏ vàng nào hào phóng như hắn nữa chứ?
“Hương Hương đâu?” Hạ Diễm gạt phăng cô ta ra, nắm chặt lấy cổ tay cô ta, bóp mạnh đến mức cô ta kêu oai oái.
“Em không biết.” Tâm Viện sợ hãi trước sát khí của hắn.
“Trầm Tâm Viện, đừng tưởng tôi không biết cô đang giở trò gì!” Giọng hắn lạnh băng. “Cô đã nói cái gì với cô ấy? Có phải cô lại bị chủ nợ đuổi nên đến đây ăn vạ không?”
“Em…” Tâm Viện ấp úng. “Em muốn quay lại với anh thì có gì sai? Dù anh lấy vợ, em cũng chấp nhận làm bé mà… Hơn nữa, Lê Hương Hương cũng đồng ý rồi…”
Lê Hương Hương đồng ý rồi?!
Cơn giận bùng lên dữ dội khiến lồng ngực hắn phập phồng. Con ngốc đó dám đem hắn đi nhường cho người khác sao?
“Cô đã bịa ra chuyện gì?”
“Em… em bảo cô ta là em có thai với anh!” Tâm Viện cắn môi, giở bài đáng thương.
Hạ Diễm đẩy mạnh cô ta ngã dúi dụi xuống ghế.
“Trầm Tâm Viện, đây là lần cảnh cáo cuối cùng! Nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi hay Hương Hương một lần nữa, tôi sẽ công khai toàn bộ số nợ cờ bạc của cô cho báo chí, để xem cô còn đất sống ở cái Đài Loan này không!”
Hắn quay sang nhìn thư ký đang đứng run rẩy ở cửa: “Gọi bảo vệ lên đây! Nếu trong vòng 30 giây nữa cô ta không biến khỏi đây, thì ném cô ta ra ngoài đường cho tôi!”
Nói xong, hắn quay lưng chạy vụt đi, để lại Trầm Tâm Viện mặt cắt không còn giọt máu.
“Khoan đã tổng tài!” Thư ký gọi với theo. “Tôi nghĩ Hương Hương chưa về nhà đâu. Tôi sợ cô ấy nghĩ quẩn nên đã lừa cô ấy đến quán cà phê X, bảo là có tiệc bánh ngọt miễn phí…”
Hạ Diễm chộp lấy tấm danh thiếp trên tay thư ký.
“Làm tốt lắm! Tháng này tăng lương gấp đôi!”
Hắn lao vào thang máy. Con mèo nhỏ ngốc nghếch kia, dám tin người ngoài hơn tin chồng mình à? Tìm được cô rồi, hắn nhất định phải “đánh đòn” thật đau mới được! Nhất định!

Bình luận (0)

Để lại bình luận