Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu tôi thật sự mang thai, cô có nguyện ý nhường Hạ Diễm cho mẹ con tôi không?”
Câu hỏi của Trầm Tâm Viện như một mũi kim đâm thẳng vào tim Lê Hương Hương. Trong đầu cô gào thét hai chữ: Không muốn! Cô không muốn nhường người đàn ông đó cho bất kỳ ai. Nhưng nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má người phụ nữ đối diện, rồi nghĩ đến sinh linh bé nhỏ vô tội trong bụng cô ta, sự mềm yếu cố hữu trong Hương Hương lại trỗi dậy.
Cô cắn chặt môi, cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Vừa mới phút trước cô còn nhận ra mình đã yêu hắn, vậy mà phút sau hiện thực tàn khốc đã vả thẳng vào mặt cô.
“Cô… cô cứ ngồi đây đợi anh ấy về nói chuyện.”
Hương Hương lí nhí, không dám nhìn thẳng vào Trầm Tâm Viện. Cô sợ nếu ở lại thêm một giây nào nữa, cô sẽ òa khóc mất. Cô không muốn chứng kiến cảnh Hạ Diễm dịu dàng với người khác, càng không muốn nghe bọn họ bàn bạc về đứa con chung.
“Vậy còn cô?” Trầm Tâm Viện giả lả hỏi han, nhưng ánh mắt ánh lên tia đắc ý.
“Tôi… tôi về đây.”
Nói rồi, Hương Hương vơ vội chiếc ba lô, lao ra khỏi văn phòng như chạy trốn khỏi địa ngục. Cô cần đồ ngọt! Ngay lúc này, chỉ có bánh kem mới có thể lấp đầy cái lỗ hổng đang rỉ máu trong tim cô.
Nhìn bóng lưng cô gái nhỏ khuất sau cánh cửa, Trầm Tâm Viện nhếch mép cười khẩy, ung dung ngả người ra ghế sô pha chờ đợi. Nhưng cô ả không ngờ rằng, sự ngu ngốc của mình sắp phải trả một cái giá cực đắt.
Chỉ ít phút sau, Hạ Diễm nhận được tin nhắn mật báo từ thư ký. Hắn tức tốc bỏ dở buổi tiệc, phi như bay về văn phòng. Cánh cửa bật mở, nhưng đập vào mắt hắn không phải là gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của Hương Hương, mà là Trầm Tâm Viện đang ngồi vắt vẻo.
“Cô làm cái quái gì ở đây?” Hạ Diễm gầm lên, sát khí tỏa ra lạnh lẽo khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống âm độ.
Hắn ghét cay ghét đắng việc những người tình cũ không biết điều dám mò đến nơi làm việc. Với hắn, phụ nữ trong quá khứ chỉ là đối tác trên giường, xong chuyện là đường ai nấy đi. Riêng với Trầm Tâm Viện, nể tình cô ta là tiểu thư nhà giàu sa cơ, hắn đã hào phóng chi cả ba triệu tệ trả nợ cờ bạc cho cô ta coi như phí chia tay dứt điểm.
“Diễm… em không muốn chia tay…” Trầm Tâm Viện run rẩy đứng dậy, định lao vào lòng hắn. Mỏ vàng lớn như hắn, cô ta làm sao buông dễ dàng được.
“Cút!” Hạ Diễm gạt phăng cô ta ra, bàn tay như gọng kìm bóp chặt lấy cổ tay cô ta, đau đến mức cô ả hét lên oai oái. “Hương Hương đâu?”
“Em… em không biết…”
“Đừng có giở trò với tôi!” Giọng hắn trầm thấp, nguy hiểm như loài thú săn mồi. “Cô đã nói cái gì với cô ấy? Cô lại bị chủ nợ dí nên đến đây ăn vạ đúng không?”
“Em chỉ muốn quay lại với anh thôi mà…” Trầm Tâm Viện khóc lóc, cố vớt vát chút lòng thương hại. “Dù anh lấy vợ em cũng chấp nhận làm bé… Hơn nữa… Lê Hương Hương cũng đồng ý nhường anh cho em rồi…”
Lê Hương Hương đồng ý?!
Câu nói đó như dầu đổ vào lửa. Cơn thịnh nộ bùng lên thiêu đốt tâm trí Hạ Diễm. Con mèo nhỏ ngốc nghếch đó dám đem hắn đi nhường cho người khác sao? Cô coi hắn là món đồ chơi hay cái bánh ngọt mà muốn cho ai thì cho?
“Cô đã bịa ra chuyện gì?” Hắn gằn từng chữ.
“Em… em bảo cô ta là em có thai với anh…”
Hạ Diễm hất mạnh tay, đẩy Trầm Tâm Viện ngã dúi dụi xuống ghế sô pha. Hắn chỉ thẳng mặt cô ta, ánh mắt sắc lạnh như dao:
“Trầm Tâm Viện, nghe cho rõ đây. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng. Nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi hay Hương Hương một lần nữa, tôi sẽ công bố toàn bộ danh sách nợ nần của cô cho báo chí. Để xem lúc đó cái danh thiên kim tiểu thư của cô còn dùng được ở cái đất Đài Loan này không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận