Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(Chương cuối)
Hôm nay, tranh thủ lúc Hạ Diễm đi họp, Hương Hương lén lút lôi hộp bánh quy bơ giấu dưới gầm bàn ra ăn vụng.
“Rộp rộp…” Tiếng bánh giòn tan trong miệng, vị bơ béo ngậy lan tỏa. Ngon quá đi mất!
Cô vừa ăn vừa cười tủm tỉm, nhớ lại mấy màn cầu hôn thất bại thảm hại của Hạ Diễm mấy tháng nay. Hắn càng muốn cưới, cô càng làm kiêu. Ai bảo hắn hay bắt nạt cô, lại còn cấm cô ăn đồ ngọt chứ. Cô còn trẻ, còn muốn chơi thêm vài năm nữa.
Nhưng người tính không bằng trời tính.
“Lê Hương Hương!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa khiến cô giật nảy mình, miếng bánh quy mắc nghẹn ở cổ họng.
Hạ Diễm bước vào, gương mặt điển trai nhưng nghiêm nghị. Hắn đi thẳng đến bàn làm việc của cô, lôi cô từ gầm bàn ra.
“Em lại ăn vụng!”
Hương Hương chớp mắt vô tội, hai má phồng lên vì đầy bánh, tay vẫn còn cầm tang chứng vật chứng.
“Ưm… ực…” Cô cố nuốt miếng bánh xuống. “Anh… sao anh về sớm thế?”
“Nếu anh không về sớm thì cái hộp bánh này chắc chỉ còn cái vỏ.” Hắn nheo mắt, tịch thu hộp bánh ngay lập tức.
“Trả đây… người ta đói mà…” Cô mè nheo, ôm lấy cánh tay hắn lắc lắc. “Dạo này em hay đói lắm, lúc nào cũng thấy đói.”
“Vừa ăn trưa xong được một tiếng đã đói?” Hắn nghi ngờ nhìn cô.
“Thật mà! Với lại… em thèm đồ chua nữa. Em vừa lén ăn hết gói ô mai chua xong…”
Thèm chua? Hay đói?
Hạ Diễm sững lại. Ánh mắt hắn quét dọc cơ thể cô. Dạo này cô có vẻ đẫy đà hơn, da dẻ hồng hào mỡ màng. Và đặc biệt là… Hắn đưa tay bóp nhẹ vào bầu ngực cô qua lớp áo sơ mi.
“Ưm… đau…” Cô kêu lên. “Dạo này ngực em cứ căng tức thế nào ấy.”
Hạ Diễm nhếch môi, một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt. Hắn nắm chặt lấy tay cô, kéo đi.
“Đi! Chúng ta đi gặp bác sĩ!”
“Hả? Tại sao phải đi bác sĩ? Em có ốm đâu!” Hương Hương sống chết ghì lại, bám vào cạnh bàn. “Em không đi! Lỡ có thai thì anh bắt em cưới ngay lập tức mất! Em chưa muốn đeo gông vào cổ đâu!”
Gả cho hắn đồng nghĩa với việc 24/7 bị hắn kiểm soát, lúc đó thì giấc mơ ăn bánh ngọt thỏa thích của cô coi như tan thành mây khói.
Hạ Diễm dừng lại, quay người nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đầy dụ dỗ:
“Bảo bối ngoan, nghe anh nói này. Nếu em chịu lấy anh, chúng ta có thể thương lượng lại các điều khoản. Ví dụ như… bình thường 3 giờ chiều mới được ăn bánh ngọt, giờ anh cho phép đẩy lên 2 giờ. Và đặc biệt, sau 8 giờ tối sẽ có thêm một suất ăn nhẹ ban đêm nữa. Em thấy sao?”
Hương Hương nuốt nước miếng cái ực. Hai mắt cô sáng rực lên như đèn pha ô tô.
“Thật… thật không?” Cô rụt rè hỏi lại, sợ hắn lừa mình. “Anh không được nuốt lời đâu đấy!”
“Anh lừa em bao giờ chưa?” Hắn cười, nụ cười ngọt ngào chết người.
“Vậy… được rồi. Em đồng ý!”
Chỉ đợi có thế, Hạ Diễm rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung đỏ, lấy ra chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhanh như chớp đeo vào ngón áp út của cô.
“Xong nhé! Giờ thì em không thoát được nữa rồi.” Hắn hôn lên mu bàn tay cô. “Đi thôi bà xã, nếu để cái bụng to lên rồi mặc váy cưới sẽ xấu lắm đấy.”
Lê Hương Hương ngẩn ngơ nhìn chiếc nhẫn trên tay, rồi nhìn người đàn ông đang nắm chặt tay mình kéo đi. Cô lại bị hắn lừa rồi! Nhưng mà… nhìn bóng lưng vững chãi của hắn, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay to lớn ấy, cô lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Dù có bị hắn “ăn” sạch sẽ cả đời, hay bị hắn quản lý chuyện ăn uống, nhưng được ở bên cạnh người đàn ông yêu mình như sinh mệnh thế này, thì cũng xứng đáng lắm chứ.
Hương Hương mỉm cười, siết chặt lấy tay hắn, cùng hắn bước về phía hạnh phúc ngọt ngào – nơi có tình yêu và tất nhiên, có cả rất nhiều bánh ngọt đang chờ đợi.
(HẾT TRUYỆN)

Bình luận (0)

Để lại bình luận