Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Nguyệt Tiên khẽ rên lên một tiếng, đôi môi đỏ mọng hé mở thở gấp, bàn tay nhỏ nhắn đấm nhẹ vào ngực Vương Phùng Lăng ra chiều nũng nịu: “Ưm… Gia nhẹ tay chút… Tiểu Nguyệt Tiên đau… Gia bóp mạnh quá người ta không chịu nổi đâu…”
Mặc dù ở nhà Vương Phùng Lăng cũng có năm thê bảy thiếp, nhưng toàn là con nhà lành, tư tưởng cổ hủ, lúc lên giường cứ đơ ra như khúc gỗ, làm sao so được với sự lẳng lơ, quyến rũ chết người của đám hồ ly tinh nơi kỹ viện này. Tiếng rên rỉ ngọt ngào của Tiểu Nguyệt Tiên như dầu đổ thêm vào lửa, khiến con quái vật đang ngủ yên trong quần gã thức tỉnh, dựng đứng lên đòi hỏi.
Vương Phùng Lăng không nói hai lời, bế xốc Tiểu Nguyệt Tiên ném lên chiếc giường rộng lớn trải ga trắng muốt. Gã lao vào như một con thú đói, bàn tay thô bạo xé toạc bộ sườn xám mỏng manh trên người ả.
“Xoẹt!”
Tiếng vải rách vang lên kích thích màng nhĩ. Lớp áo lụa rơi xuống, để lộ ra cơ thể trắng ngần không tì vết. Hai bầu ngực căng tròn, trắng nõn nà bật ra, rung rinh trước mắt gã. Trên đỉnh đồi tuyết ấy là hai hạt đậu đỏ hồng hào, vểnh lên mời gọi. Vương Phùng Lăng cúi đầu xuống, há miệng ngậm chặt lấy một bên nhũ hoa, đầu lưỡi thô ráp liếm láp, mút mát chùn chụt, để lại đầy nước miếng ướt át trên bầu ngực thơm tho.
Tiểu Nguyệt Tiên là lính mới, da thịt non mềm, Vương Phùng Lăng càng thêm hưng phấn. Gã cố gắng kìm nén con cự long đang căng cứng đến phát đau trong quần, muốn dạo đầu thêm một chút. Gã cúi xuống, cắn mút khắp bầu ngực, cổ và vai ả, để lại từng vết dấu răng đỏ chói trên làn da trắng sứ.
“Ưm… a… Gia… Nhẹ chút đi mà…” Tiểu Nguyệt Tiên nằm dưới thân gã, uốn éo cơ thể, vươn đôi bàn tay nõn nà đẩy nhẹ vào ngực gã, vừa như cự tuyệt lại vừa như mời gọi.
Tiếng gọi “Gia” ngọt lịm khiến Vương Phùng Lăng sướng tê người, cả người mềm nhũn nhưng dương vật bên dưới lại càng cứng hơn, to hơn, giật nảy lên bần bật. Gã ngẩng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của ả, đôi mắt ả ướt át, lờ đờ vì dục vọng, hai má ửng hồng, thân thể in đầy dấu vết hoan lạc của gã trông vô cùng dâm đãng.
Gã nhìn chằm chằm vào bộ ngực đang phập phồng dữ dội của ả, một tay thô bạo nắm trọn lấy một bên bầu vú, bóp nắn đủ kiểu. Bộ ngực của ả không quá to nhưng cực kỳ vừa tay, đàn hồi và mềm mại, cảm giác da thịt trơn láng cọ sát vào lòng bàn tay khiến gã điên đảo.
Vương Phùng Lăng là kẻ sành sỏi chốn tình trường, gã biết phải đợi cho “cô bé” của ả chảy nước thì khi đâm vào mới trơn tru, sướng khoái. Nhưng dục vọng đã lên đến đỉnh điểm, dương vật căng trướng đau đớn khiến gã mất hết kiên nhẫn.
Gã bất chấp tất cả, duỗi tay tách mạnh hai chân thon dài của Tiểu Nguyệt Tiên sang hai bên, phơi bày hoàn toàn khu vực tư mật hồng hào, múp míp đang được che đậy bởi chiếc quần lót mỏng tang.
Gã giật phăng chiếc quần lót của ả ra, vo tròn lại rồi nhét thẳng vào miệng ả để chặn tiếng la hét. Sau đó, gã nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, chà xát rồi thọc thẳng ngón tay vào khe huyệt nhỏ bé của Tiểu Nguyệt Tiên, ngoáy mạnh.
“Ưm… ưm…” Tiểu Nguyệt Tiên bị bịt miệng, chỉ biết ú ớ, đôi mắt mở to hoảng sợ nhìn gã, càng làm tăng thêm thú tính trong người Vương Phùng Lăng.
Nhìn ả ta bất lực, đáng thương dưới thân mình, khoái cảm bệnh hoạn trong lòng gã dâng lên tột độ. Gã tách rộng hai chân ả ra hết cỡ, cầm lấy cây gậy thịt tím ngắt, gân guốc, to lớn như chày giã gạo, nhắm thẳng vào cửa hang động ướt át mà thúc mạnh một cái lút cán.
“Phập!”
Cả người Tiểu Nguyệt Tiên run lên bần bật, đôi môi đỏ cắn chặt vào chiếc quần lót trong miệng, nước mắt ứa ra vì đau đớn và tủi nhục khi bị xâm nhập thô bạo.
Ở một góc khuất, Chu Tử Khâm nhăn mặt, làm bộ rùng mình với Phó Hàn Sinh. Cái tên họ Vương này đúng là đồ trâu bò húc mả, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì, ra tay nóng vội như thế, đúng là trên đầu chữ sắc có con dao, chặt đứt tiền đồ của khối kẻ đàn ông.
Trên giường là cảnh tượng hoang dâm trần trụi, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên không ngớt. Phó Hàn Sinh lạnh lùng nhìn lướt qua, trong mắt không hề có chút hứng thú hay dao động nào. Hắn đã đạt được mục đích, liền dửng dưng quay lưng, nhấc chân bước xuống lầu.
Bên ngoài, trời đã tối đen như mực. Hắn đã bố trí người mai phục ở sáu hướng, số phận của những kẻ chống đối đêm nay đã được định đoạt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận