Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộ Diên bước đến giữa phòng, nén đau đớn quỳ sụp xuống. Cô đè vạt sườn xám lại cho chỉnh tề, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Phó Hàn Sinh, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: “Cầu xin hai vị đại nhân làm chủ cho dân nữ. Dân nữ bị người ta lừa gạt, ép bức đến đường cùng.”
Không biết vì sao, khi nhìn thấy người đàn ông này, hai mắt cô lại cay xè, nước mắt cứ thế trào ra không kìm lại được.
Nếu ngày đó cô không ngây thơ tin vào lời đường mật của Liễu Nguyệt Vân thì đâu đến nỗi này. Ban đầu, mụ ta dụ dỗ cô đến dạy ngoại ngữ cho đám kỹ nữ để nâng cao giá trị tiếp khách Tây. Trong lúc túng quẩn, cô đã thỏa hiệp. Nhưng chỉ được vài ngày, đám khách Tây đổ xô đi xem Tiểu Nguyệt Tiên hát, chẳng ai thèm đến cái kỹ viện hạng bét này nữa. Đám kỹ nữ lười biếng cũng chẳng thèm học hành gì.
Cô những tưởng mình sẽ được tự do rời đi, đi tìm một công việc tử tế khác. Nào ngờ, ngay đêm trước ngày cô định bỏ trốn, Liễu Nguyệt Vân đã lục soát hành lý, cướp mất miếng ngọc bội gia truyền – vật duy nhất mẹ cô để lại.
Cuộc đời thật trớ trêu và tàn nhẫn. Kết quả là cô bị bọn ma cô trong kỹ viện bắt trói, ném vào chuồng heo hôi thối, bỏ đói suốt ba ngày ba đêm. Liễu Nguyệt Vân sợ cô chết đói mất giá, nên thỉnh thoảng sai người ném cho bát cơm thừa trộn cám heo. Mùi hôi thối nồng nặc bao trùm lấy cô. Hàng đêm, cô phải nghe tiếng đàn hát lả lơi, tiếng rên rỉ dâm dục, tiếng thở dốc thô bỉ của đám đàn ông và tiếng cười khúc khích của những ả kỹ nữ đang uốn éo dưới thân khách làng chơi như những con thú cái động dục.
Cô tuyệt đối không muốn sa chân vào vũng bùn nhơ nhớp đó. Cô đã lao đầu vào tường định tự vẫn, máu chảy đầm đìa. Liễu Nguyệt Vân hoảng hốt mời thầy thuốc về cứu mạng cô, tẩm bổ cho cô lại sức, rồi trang điểm lộng lẫy để đem ra bán đấu giá “đêm đầu tiên” cho lão già Lưu Hạc Tường háo sắc.
Lão già đó đã ngoài năm mươi, bụng phệ, hói đầu, nổi tiếng với biệt danh “Lưu Canh Ba” vì khả năng giường chiếu yếu kém, chưa tới canh ba đã “xìu”. Nghĩ đến cảnh phải nằm dưới thân xác già nua, hôi hám đó, Mộ Diên thà chết còn hơn.
Cô khóc nấc lên, bờ vai gầy rung bần bật: “Mộ Diên biết mình đã lỡ tay đâm người, giết người thì phải đền mạng, có ngồi tù mọt gông tôi cũng cam lòng. Chỉ cầu xin quan gia trả lại sự trong sạch cho tôi, trừng trị kẻ ác. Có như vậy, tôi dù có chết xuống suối vàng cũng không hối tiếc.”
Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, thổi tung mái tóc rối bời của Mộ Diên khiến cô run lên cầm cập. Phó Hàn Sinh nhíu mày, liếc mắt ra hiệu cho Lục Võ.
“Ai da, Mộ Diên cô nương, cô mau đứng lên đi! Trời lạnh thế này, cô lại đang bị thương, đừng tự hành hạ bản thân mình nữa.”
Lục Võ hiểu ý chủ nhân, vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, rồi quát người hầu mang ngay một tấm chăn lông cừu dày sụ tới quấn chặt lấy người Mộ Diên.
Liễu Nguyệt Vân thấy tình thế đảo chiều, cắn răng suy tính. Ả không phải kẻ mù, nhìn thái độ của Phó Hàn Sinh hôm qua và hôm nay là biết tỏng hắn đến đây vì ai. Rõ ràng là hắn nhắm trúng con ranh này rồi. Bản thân ả đã không còn đường lui.
Hay là tự tìm đường thoát thân cho mình?
Ả vội vàng bò đến dưới chân Mộ Diên, nước mắt ngắn nước mắt dài: “Mộ Diên cô nương! Van cô, xin cô nể tình tôi đã từng cứu mạng cô một lần! Đây là khế ước bán thân của cô, tôi trả lại cho cô! Lúc đó tôi bị đồng tiền làm mờ mắt, thấy cô xinh đẹp như hoa mới nảy sinh lòng tham. Nếu kỹ viện bị phá, đám chị em Diêu tỷ biết đi đâu về đâu? Cô nể tình, ngày mai tôi sẽ đi cầu xin Lưu lão gia bãi nại, cô cũng sẽ không phải ngồi tù. Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”
Tờ khế ước bán thân màu đỏ trắng đan xen được chìa ra trước mặt. Mộ Diên nhìn chằm chằm vào nó, trái tim rung động dữ dội. Tự do đang ở ngay trước mắt.
Cô đang định giơ tay nhận lấy thì một bàn tay to lớn, ấm áp đã nhanh hơn, chộp lấy tờ khế ước.
Không biết Phó Hàn Sinh đã đứng cạnh cô từ lúc nào. Hắn đứng rất gần, mùi hương hoa sơn chi thanh khiết pha lẫn mùi nam tính nồng nàn xộc thẳng vào mũi Mộ Diên. Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm dưới hàng lông mi dày đậm của hắn.
“Vẹn cả đôi đường là chuyện tốt. Nhưng đám Diêu tỷ là người có tay có chân, cớ sao cứ bắt họ phải dạng háng ra kiếm tiền như súc vật vậy?”
Giọng Phó Hàn Sinh lạnh băng, đầy vẻ khinh miệt. Hắn xé nát tờ khế ước trong tay, thả những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống đất như tuyết trắng.
“Liễu Nguyệt Vân, nếu cô thực sự muốn tốt cho họ, thì cần gì phải đẩy họ vào hố lửa thêm lần nữa? Chi bằng nhân cơ hội này giải tán cái động quỷ này đi, để cho các cô ấy có cơ hội hoàn lương làm người tử tế.”
Nói đoạn, hắn bất ngờ cúi xuống, bế bổng Mộ Diên lên theo kiểu công chúa trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
“Á!” Mộ Diên kêu khẽ một tiếng, mặt đỏ bừng. Theo phản xạ tự nhiên, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn để giữ thăng bằng.
Tiếng chuông đồng hồ điểm vang. Đã là giờ Tý, nửa đêm rồi.
Đôi môi Liễu Nguyệt Vân mấp máy định van xin thêm, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh như dao của Phó Hàn Sinh chiếu tới, ả sợ hãi im bặt. Hắn ra hiệu cho Trần Thạch ở lại xử lý tàn cuộc, còn mình thì hiên ngang bế Mộ Diên bước thẳng lên lầu, về phòng nghỉ riêng của hắn tại đây (nơi hắn hay dùng để bàn việc kín).
Màn đêm yên tĩnh trở lại. Mùi hoa sơn chi trên người hắn thơm ngát, dễ chịu đến lạ thường. Mộ Diên vừa ngửi mùi hương ấy, vừa vùi đầu sâu vào hõm cổ ấm áp của Tam gia, giả vờ như đã kiệt sức ngủ thiếp đi.
Phó Hàn Sinh cúi đầu nhìn người con gái trong lòng, giấu đi ý cười cưng chiều trong đáy mắt. Hắn không kìm được, cúi xuống cắn nhẹ lên gò má bầu bĩnh, mềm mịn của cô một cái.
“Bé yêu, tại sao lại giả vờ không quen biết tôi?”
Hắn đã phát hiện ra cô tỉnh táo từ nãy giờ.
Người trong ngực hắn khẽ run lên, mặt đỏ bừng như gấc chín. Mộ Diên lí nhí, giọng căng thẳng: “Nếu… nếu để họ biết em có quen biết anh, họ sẽ nói anh lấy việc công giải quyết việc tư, bao che tội phạm. Chuyện xấu sẽ truyền ra ngoài, uy danh của Tam gia sẽ bị em làm ảnh hưởng mất.”
Đến khúc quanh cầu thang vắng vẻ, Phó Hàn Sinh không nói gì, chỉ cọ cọ má mình vào má cô đầy âu yếm. Hắn đẩy cửa, bế cô vào phòng ngủ sang trọng nhất lầu hai.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận