Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh trăng bàng bạc xuyên qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng. Phó Hàn Sinh nhẹ nhàng đặt Mộ Diên xuống chiếc giường nệm êm ái. Bộ sườn xám rách rưới vẫn ôm lấy cơ thể đẫy đà của cô, phần ngực phập phồng ẩn hiện hai quả đào mật căng mọng, đầy sức sống.
Lớn hơn ba năm trước rất nhiều.
Phó Hàn Sinh nheo mắt lại, ngắm nhìn cô thỏa thích. Sự tức giận dồn nén suốt ba năm qua vì sự biến mất của cô giờ bỗng trào dâng trong lồng ngực, hòa lẫn với dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Gương mặt hắn lạnh lùng nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát. Hắn cúi xuống, một tay bóp nhẹ eo thon của cô, tay kia nắm chặt hai cổ tay trắng nõn, ép ngược lên đầu giường, khóa chặt cô lại.
“Bé hư! Sao năm đó lại bỏ đi không một lời từ biệt? Giờ còn muốn tự sát? Chẳng lẽ em muốn làm gia tức chết thì mới vừa lòng sao?”
Mộ Diên vừa mới trải qua cơn thập tử nhất sinh, giờ lại bị kìm kẹp dưới thân hình to lớn của hắn, chút sức lực phản kháng cũng không còn. Cô mềm nhũn trong vòng tay hắn, thẹn thùng cắn môi: “Sao Tam gia lại mắng em? Em… em đâu có muốn bỏ đi…”
Phó Hàn Sinh bị bộ dạng oan ức của cô chọc cười. Hắn nhớ lại lời van xin của Liễu Nguyệt Vân lúc nãy. Lưu lão gia muốn phá trinh Mộ Diên ư?
Hừ! Đóa hoa nhỏ đáng yêu này đã bị hắn “khai phá” từ ba năm trước rồi. Nếu để người khác biết được sự thật này thì mặt mũi Phó Tam gia để đâu?
“Đồ lừa đảo! Em đã làm chuyện vợ chồng với tôi từ sớm, giờ còn dám nói không quen à? Còn không biết xấu hổ mà tự nhận mình là cô nương trong trắng?”
Hắn vừa nói vừa thô bạo giật đứt hàng cúc sườn xám trên ngực cô. Bàn tay nóng hổi luồn vào trong, chạm trực tiếp lên làn da mịn màng. Môi hắn cúi xuống, dừng lại trên cần cổ trắng ngần, thơm ngát mùi hương con gái.
“A…”
Phó Hàn Sinh không kìm được, há miệng cắn mạnh một cái lên cổ cô, để lại một dấu răng đỏ sậm đầy chiếm hữu và vệt nước bọt ướt át.
Bàn tay thô ráp với những vết chai sần do cầm súng và bút lâu năm bắt đầu di chuyển xuống dưới, vẽ một vòng tròn trêu chọc quanh bầu ngực cô. Mộ Diên đỏ mặt tía tai, né tránh ánh mắt thiêu đốt của hắn. Bộ mặt giả vờ ngây thơ của cô đã bị hắn vạch trần không thương tiếc, thật là ngượng chết mất thôi.
Hốc mắt cô đỏ hoe, vừa tủi thân vừa tức giận, cô há miệng cắn mạnh vào bắp tay rắn chắc của hắn: “Đó là do Tam gia lừa em! Năm đó anh đã dụ dỗ em như thế nào, anh quên rồi sao?”
Bây giờ hắn lại đổ lỗi cho cô. Thật quá đáng!
Trăng vẫn sáng vằng vặc ngoài kia, sao trời đã đi ngủ hết. Không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.
Phó Hàn Sinh không trả lời, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang dỗi hờn của cô. Cánh môi cô mềm mại như cánh hoa tường vi buổi sớm, mong manh đến mức hắn cảm giác chỉ cần dùng sức một chút là sẽ dập nát. Hắn duỗi đầu lưỡi ra, liếm nhẹ một đường dọc theo khe môi, làm ướt nó.
“… Ưm… Đừng…” Mộ Diên khẽ ưỡn người lên, yếu ớt phản kháng. Cô cắn chặt môi dưới, để lại dấu răng trắng hếu trên nền môi đỏ mọng, nhìn vừa đáng thương vừa gợi tình đến lạ lùng.
Hắn còn chưa dám mạnh tay mà…
Phó Hàn Sinh không chịu nổi nữa, cúi xuống mút chùn chụt lấy dấu răng đó, rồi nhân cơ hội đưa đầu lưỡi thô ráp xâm nhập vào trong khoang miệng cô.
Ấm áp. Ẩm ướt. Thơm ngọt. Và còn vương chút vị đắng của thuốc mà bác sĩ đã đút cho cô khi nãy.
Phó Hàn Sinh nhớ tới những gì cô đã phải chịu đựng, lòng đau nhói. Đầu lưỡi hắn dùng sức khuấy đảo, hút lấy toàn bộ mật ngọt trong miệng cô, cuốn lấy cái lưỡi rụt rè của cô mà day, mà mút, trao đổi nước bọt chùn chụt.
Đầu óc Mộ Diên bắt đầu mông lung, quay cuồng. Nụ hôn của hắn từ nhẹ nhàng chuyển sang cuồng nhiệt, chiếm đoạt. Lưỡi cô bị hắn mút đến tê dại, hơi thở trở nên khó khăn. Cô giơ tay muốn đẩy hắn ra, nhưng Phó Hàn Sinh đã nhanh tay bắt lấy cổ tay cô, ấn chặt xuống gối.
Hắn cắn nhẹ lên đầu lưỡi cô một cái trừng phạt, sau đó lại dịu dàng liếm láp xoa dịu.
Cả người Mộ Diên run lên bần bật, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ ư ử như con thú nhỏ bị thương. Đầu lưỡi cô bị hắn ngậm chặt, không thể nhúc nhích, chỉ biết để mặc hắn chơi đùa. Nước bọt tràn trề trong khoang miệng cả hai, theo khóe môi chảy ra thành một dòng suối nhỏ trong suốt, ướt đẫm cả gối.
Phó Hàn Sinh tham lam liếm lấy dòng suối mát lành đó, yết hầu di chuyển lên xuống ừng ực như đang uống mật ngon. Hắn không biết hôn bao lâu mới đủ.
Đợi đến khi liếm sạch sẽ nước bọt vương vãi, nhìn thấy cô nuốt khan, hai má đỏ bừng vì thiếu khí, ánh mắt mơ màng ướt lệ, hắn mới luyến tiếc buông tha cho đôi môi sưng đỏ của cô.
“Hộc… hộc…” Mộ Diên há miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô cứ tưởng mình sắp bị Phó Hàn Sinh hôn cho tắt thở đến nơi rồi.
Phó Hàn Sinh nhìn cái miệng chúm chím sưng vù vì bị hắn mút mát nãy giờ, trông vừa buồn cười lại vừa gợi dục vô cùng.
Lại muốn hôn cô tiếp rồi! Nhưng lý trí mách bảo hắn phải tiến xa hơn. Giữa những tiếng gào thét của dục vọng trong lòng, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên ngực áo mình, nơi trái tim đang đập mạnh như trống trận.
Hắn cất giọng khàn khàn, đầy dụ dỗ: “Bé yêu, giúp tôi cởi quần áo đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận