Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộ Diên vội vàng đứng dậy, cúi đầu hành lễ: “Con chào Đại thái thái ạ.”
Đại thái thái không đáp ngay, bà ta từ từ bước đến ghế chủ tọa, ngồi xuống, ung dung chỉnh lại tà áo rồi mới ngước mắt lên nhìn Mộ Diên. Ánh mắt sắc sảo như dao cau quét qua người cô từ đầu đến chân, như muốn soi mói từng chút một.
“Ngồi đi.” Bà ta hất hàm, giọng nói lạnh nhạt.
Mộ Diên rụt rè ngồi xuống mép ghế đối diện, hai tay nắm chặt chiếc khăn tay đặt trên đầu gối.
“Ta nghe Tuân nhi nhắc về con nhiều rồi. Hôm nay mới có dịp nhìn kỹ. Quả là một cô bé xinh xắn, thảo nào con trai ta mê mẩn đến thế.” Đại thái thái cười nhạt, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
“Dạ, Đại thái thái quá khen ạ.”
Đại thái thái nhấp một ngụm trà, rồi đặt mạnh chén xuống bàn “cạch” một tiếng, khiến Mộ Diên giật mình.
“Ta không vòng vo với con nữa. Ta biết con và Tuân nhi có tình cảm với nhau. Nhưng con cũng biết đấy, Phó gia chúng ta là danh gia vọng tộc, chuyện hôn nhân đại sự không thể qua loa được. Tuân nhi là con trai duy nhất của ta, là người thừa kế tương lai, vợ của nó phải là người môn đăng hộ đối, có thể giúp ích cho sự nghiệp của nó.”
Bà ta ngừng một chút, quan sát biểu cảm của Mộ Diên, rồi tiếp tục: “Ta đã nhắm được một mối rất tốt cho Tuân nhi. Đó là Dương tiểu thư ở Bắc Kinh, con gái của một thương gia giàu có, lại đi du học về, tài sắc vẹn toàn. Đó mới là người xứng đáng làm chính thất của Phó gia.”
Từng lời của Đại thái thái như những mũi kim châm vào tim Mộ Diên. Cô cúi gằm mặt, cố nén sự tủi thân đang dâng trào. Cô biết thân phận mình thấp kém, không xứng với Phó Tuân, nhưng nghe chính miệng mẹ anh nói ra những lời này vẫn đau đớn vô cùng.
“Còn về phần con…” Đại thái thái đổi giọng, ra vẻ ban ơn, “Nếu con thật lòng yêu thương Tuân nhi, ta cũng không nỡ chia rẽ. Ta có thể chấp nhận cho con vào cửa, nhưng chỉ với thân phận là vợ lẽ thôi. Con thấy sao?”
Làm lẽ? Làm một người vợ bé không danh không phận, sống dưới bóng người khác, chịu sự ghẻ lạnh và coi thường?
Mộ Diên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Đại thái thái. Trong ánh mắt cô gái nhỏ bé ấy bỗng ánh lên một sự kiên cường lạ thường.
“Thưa Đại thái thái, con tuy xuất thân nghèo hèn, không cha không mẹ, nhưng thím con dạy con phải sống tự trọng. Thà lấy người nghèo làm vợ cả, còn hơn làm lẽ nhà giàu. Con… xin phép từ chối ý tốt của người.”
Sắc mặt Đại thái thái sa sầm lại. Bà ta không ngờ con bé này lại dám to gan từ chối, lại còn dám lên mặt dạy đời bà ta.
“Hỗn xược! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à?” Bà ta đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào mặt cô. “Cô tưởng mình là ai? Một đứa con gái mồ côi không nơi nương tựa, được Phó gia ta để mắt tới là phúc ba đời nhà cô rồi! Đừng có mà không biết điều!”
“Dương tiểu thư kia gia thế hiển hách, lại có học thức, cô lấy gì mà so sánh? Nếu không phải Tuân nhi nó nằng nặc đòi cưới cô, thì tôi đã đuổi cổ cô đi từ lâu rồi! Cô nghĩ xem, nếu cô cứ bám lấy nó, làm cản trở tiền đồ của nó, sau này nó có hận cô không?”
Những lời nói cay nghiệt của Đại thái thái như xát muối vào lòng Mộ Diên. Cô cắn chặt môi đến bật máu để ngăn mình không bật khóc.
“Đại thái thái nói đúng. Con không xứng với Phó gia. Con xin phép cáo lui.”
Mộ Diên đứng dậy, cúi chào một cái rồi quay lưng bước đi thật nhanh ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy. Cô sợ nếu ở lại thêm một giây nữa, cô sẽ sụp đổ mất.
Đại thái thái nhìn theo bóng lưng cô, hừ lạnh: “Đúng là đồ nhà quê, tâm cao khí ngạo. Để xem không có Phó gia, cô sống thế nào!”
Ra khỏi cửa, gió lạnh tạt vào mặt khiến Mộ Diên rùng mình. Nước mắt kìm nén bấy lâu giờ mới tuôn rơi lã chã. Cô chạy vụt qua hành lang, qua sân vườn, muốn thoát khỏi nơi hào nhoáng nhưng lạnh lẽo này càng nhanh càng tốt.
Trong đầu cô văng vẳng lời nói của Đại thái thái: “Làm lẽ”, “không xứng”, “cản trở tiền đồ”…
Có lẽ số phận đã định, cô và Phó Tuân mãi mãi là hai đường thẳng song song, không bao giờ có thể chạm vào nhau được nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận