Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Con hẻm nhỏ sâu hun hút, ánh đèn dầu leo lét hắt những cái bóng dài ngoằng lên bức tường gạch cũ kỹ. Ánh sao và ánh trăng len lỏi qua kẽ lá, tạo nên một không gian vừa mờ ảo, vừa tịch mịch, khiến người ta cảm thấy cô đơn đến lạ lùng. Đêm Tết Đoan Ngọ, người ta hẹn hò, trao duyên, còn cô lại bị người đàn ông này ép vào góc tường tối tăm.
Mộ Diên sợ hãi che mặt lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ở đây tuy vắng vẻ nhưng vẫn là chốn công cộng, lỡ có ai đi ngang qua nhìn thấy thì cô còn mặt mũi nào mà sống nữa. Những bà hàng xóm nhiều chuyện, chỉ cần thấy bóng gió một chút là ngày mai cả cái ngõ này sẽ đồn ầm lên là cô lăng loàn, trắc nết.
“Cậu Ba… đừng ở đây mà…” Cô run rẩy, hai tay túm chặt vạt áo dài của hắn, mặt chôn sâu vào lồng ngực rắn chắc, hít hà mùi hương nam tính pha lẫn mùi trầm hương thoang thoảng trên người hắn.
Phó Hàn Sinh nhìn bộ dạng sợ sệt như con mèo nhỏ của cô, lòng mềm nhũn. Hắn nhẹ nhàng vén lọn tóc mai đang lòa xòa trên má cô ra sau vành tai đỏ ửng. Hắn thở dài một tiếng, vòng tay ôm trọn lấy cô, dẫn cô đi sâu vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Đây là một ngõ cụt gần miếu Thành Hoàng, bình thường rất ít người qua lại, cây cối um tùm che khuất tầm nhìn, là nơi lý tưởng cho những đôi tình nhân vụng trộm.
“Mở mắt ra nhìn tôi nào. Ở đây kín đáo lắm, không có ai đâu.” Phó Hàn Sinh thì thầm, hôn nhẹ lên mí mắt đang nhắm nghiền của Mộ Diên.
Cô he hé mắt, bắt gặp ánh nhìn nóng rực của hắn. Trong đôi mắt phượng hẹp dài ấy chứa đựng cả một biển tình vừa dịu dàng, vừa chiếm hữu, như muốn nhấn chìm cô vào trong đó.
Mộ Diên định mở miệng nói gì đó thì giọng nói khàn khàn, đè nén dục vọng của Phó Hàn Sinh lại vang lên bên tai: “Tôi nhớ em… Nhớ đến phát điên lên được.”
Đã năm ngày rồi hắn không gặp cô. Năm ngày dài đằng đẵng như năm thế kỷ. Vừa nãy đứng trên lầu nhìn thấy cô, hắn đã muốn lao xuống ngay lập tức, muốn ôm cô vào lòng, muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng kia, muốn giày vò cô, yêu thương cô cho thỏa nỗi nhớ mong.
Không đợi Mộ Diên đáp lời, Phó Hàn Sinh đã cúi xuống, ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô. Hắn không hôn ngay mà dùng răng cắn nhẹ, day day, mút mát từng chút một như đang thưởng thức một món ăn ngon. Đợi đến khi đôi môi cô sưng mọng, hé mở mời gọi, hắn mới đưa lưỡi vào, khuấy đảo khoang miệng ngọt ngào.
Đầu lưỡi của Mộ Diên mềm mại, rụt rè né tránh nhưng lại bị chiếc lưỡi điêu luyện của hắn quấn lấy, trêu đùa, mút mát. Hắn hôn cô say đắm, tham lam nuốt trọn từng hơi thở, từng giọt mật ngọt của cô.
Mộ Diên bị hôn đến choáng váng, hai má đỏ bừng, đôi mắt mơ màng ầng ậc nước. Phó Hàn Sinh nhìn bộ dạng mê người ấy mà bật cười khẽ, tiếp tục hôn sâu hơn, bàn tay to lớn ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, siết cô sát vào người mình, để cô cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt đang trỗi dậy bên dưới lớp áo dài của hắn.
Cơ thể mềm mại, thơm ngát của Mộ Diên như tan chảy trong vòng tay hắn. Mùi hoa quỳnh thoang thoảng quyện với mùi đàn ông nồng nàn tạo nên một thứ hương vị kích thích chết người. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau không rời, tiếng nước bọt chùn chụt vang lên trong đêm tối nghe thật dâm đãng.
“Bé cưng cũng nhớ tôi lắm đúng không?” Phó Hàn Sinh dứt ra, kéo theo một sợi chỉ bạc lấp lánh giữa hai đôi môi. Hắn mỉm cười tà mị, cúi xuống hôn chùn chụt lên má, lên cằm cô rồi lại ôm chặt lấy cô như sợ cô tan biến mất.
Mộ Diên xấu hổ không dám trả lời, chỉ biết túm chặt lấy tay áo hắn. Phó Hàn Sinh đè cô vào tường gạch sần sùi, bàn tay không yên phận bắt đầu lần mò cởi những chiếc nút sườn xám.
Đầu lưỡi ướt át của hắn trượt xuống cổ cô, liếm láp, mút mát làn da trắng ngần, để lại những dấu hôn đỏ chói đầy tính sở hữu.
Hơi thở của Mộ Diên bắt đầu trở nên dồn dập. Cái lạnh của bức tường sau lưng đối lập hoàn toàn với sức nóng hừng hực từ cơ thể người đàn ông phía trước. Bụng dưới của cô bị vật cứng rắn, nóng hổi đè lên. Cây gậy thịt to lớn của hắn đang cương cứng, ngóc đầu dậy, chọc thẳng vào bụng cô qua lớp vải mỏng manh.
Hắn cầm lấy tay Mộ Diên, cưỡng ép đưa vào trong quần mình. Côn thịt nóng rẫy, gân guốc đập vào tay cô giật giật. Phó Hàn Sinh thở dốc, cắn nhẹ lên xương quai xanh gợi cảm của cô, thì thầm: “A Diên… xoa nó cho tôi… mau lên…”
Mộ Diên hoảng loạn, cô đâu biết phải xoa như thế nào. Bàn tay nhỏ bé lóng ngóng bị hắn điều khiển, tuốt lên tuốt xuống cây gậy thịt khổng lồ. Trong khi đó, Phó Hàn Sinh vẫn miệt mài mút mát cổ cô, một tay luồn vào trong sườn xám, bóp mạnh bầu ngực căng tròn qua lớp yếm, tay kia đã lần mò xuống dưới, chạm vào mép quần lót ẩm ướt.
“Ưm… ưm… Đây là bên ngoài… Cậu Ba… người ta thấy mất…” Mộ Diên yếu ớt phản kháng, vặn vẹo cái eo muốn thoát ra. Nhưng càng cựa quậy, cô càng cảm thấy “cô bé” của mình ướt đẫm, ngứa ngáy khó chịu. Cửa động đã hé mở, dịch tình chảy ra lênh láng, dính nhớp nháp vào ngón tay hắn.
“Đừng sợ… Tối thế này… ai mà thấy được…” Phó Hàn Sinh trấn an, nhưng hành động lại càng thêm táo bạo.
Hắn lại cúi xuống ngậm lấy môi cô, hôn ngấu nghiến. Bàn tay bên dưới đã luồn vào trong quần lót, chạm trực tiếp vào hoa huyệt đỏ hồng, ướt át. Hắn dùng ngón tay tách hai cánh hoa ra, để dòng dâm thủy trong suốt chảy tràn ra tay.
“A Diên ướt quá… Nước chảy nhiều thế này… có phải là rất muốn bị ‘chơi’ không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận