Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơi thở của cả hai dần ổn định lại, nhưng vòng tay của Phó Hàn Sinh vẫn siết chặt không buông. Hắn hôn lên trán, lên mắt, lên môi cô, nụ hôn không còn vồ vập như lúc đầu mà trở nên dịu dàng, quyến luyến. Hắn mút nhẹ cánh môi sưng đỏ của cô, rồi lại luồn lưỡi vào trong, quấn quýt, dây dưa.
Mộ Diên tựa đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập mạnh mẽ, vững chãi như một bức tường thành. Hơi ấm từ lồng ngực hắn lan tỏa sang cô, xua đi cái lạnh của gió đêm. Hai bầu ngực của cô bị ép chặt vào vòm ngực rắn chắc của hắn, cảm giác da thịt chạm nhau trần trụi khiến cô vừa xấu hổ vừa thích thú.
Mùi mồ hôi, mùi tinh dịch, mùi dâm thủy hòa quyện với mùi hương nam tính của hắn và mùi hoa quỳnh thoang thoảng tạo nên một thứ hương vị tình ái nồng nàn, đặc quánh.
“A Diên…” Phó Hàn Sinh thì thầm, bàn tay vẫn lưu luyến vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô.
Côn thịt của hắn vẫn còn nằm trong cơ thể cô, chưa chịu rút ra hoàn toàn. Thỉnh thoảng nó lại giật nhẹ một cái, cọ vào thành vách nhạy cảm khiến Mộ Diên rên rỉ khe khẽ.
“Ưm… Cậu Ba… em phải về… Thím không thấy em sẽ lo lắng lắm.” Cô yếu ớt đẩy nhẹ vai hắn, giọng nói vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cao trào.
Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống con hẻm nhỏ. Phó Hàn Sinh luyến tiếc không muốn rời xa hơi ấm này. Hắn cúi xuống, hôn chùn chụt lên môi cô thêm một lúc nữa, đến khi cả hai đều hụt hơi mới chịu buông ra.
Mộ Diên cảm thấy giữa hai chân mình ướt át, nhớp nháp khó chịu. Hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy đang từ từ chảy ra, lem luốc cả đùi non.
“Vẫn chưa đủ… Em còn muốn bị ‘chơi’ nữa không? Về trễ một chút có sao đâu?”
Đôi mắt Phó Hàn Sinh đỏ ngầu tơ máu, nhìn cô chằm chằm đầy dục vọng. Hắn cắn nhẹ môi dưới của cô, tay hư hỏng lại bắt đầu lần mò xuống dưới, vuốt ve hai mép hoa huyệt đang sưng đỏ, bóp nhẹ hột le nhạy cảm.
Mộ Diên giật bắn người, hai chân vô thức quắp chặt lấy hông hắn. Cảm giác ngứa ngáy lại trỗi dậy, lan tỏa khắp cơ thể. Cô cũng muốn, muốn được hắn lấp đầy thêm lần nữa, muốn được cùng hắn triền miên không dứt. Nhưng lý trí mách bảo cô phải dừng lại.
Phó Hàn Sinh bật cười khẽ khi thấy phản ứng của cô. Hắn biết cô bé này rất nhạy cảm, lại nhiều nước, chỉ cần trêu chọc một chút là lại ướt đẫm ngay. Hắn ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp đầy ma mị: “A Diên xấu hổ cái gì? Con người ai chẳng có thất tình lục dục. Em nói thật đi, có phải em rất muốn bị tôi ‘chơi’ tiếp không?”
Ánh trăng soi rọi khuôn mặt đỏ bừng của Mộ Diên, làn da trắng sứ ửng hồng vì kích tình trông càng thêm quyến rũ. Cô lí nhí thú nhận: “…Muốn… Muốn bị chơi… nhưng em phải về thật rồi.”
Cô ngước đôi mắt ướt át nhìn hắn, ánh mắt vừa van lơn vừa tiếc nuối. Phó Hàn Sinh nhìn sâu vào mắt cô, dục vọng trong lòng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự dịu dàng vô hạn.
Hắn cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi cô lần cuối, tiếng nước bọt vang lên chùn chụt dâm đãng. Sau một hồi lâu, hắn mới luyến tiếc thả cô xuống đất.
Hắn chỉnh lại quần áo, kéo khóa quần lên che đi cây gậy thịt vẫn còn bán cương. Mộ Diên cũng luống cuống mặc lại yếm, cài lại cúc sườn xám. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, hai chân bủn rủn đứng không vững.
Phó Hàn Sinh lấy chiếc khăn tay trong túi áo ra, ân cần lau mồ hôi trên trán cho cô. Hắn nhìn cô thật kỹ, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tim.
“Ngày mai rảnh thì ra đầu ngõ nhé, tôi đợi em.” Giọng hắn trầm ấm, vang lên bên tai cô.
Mộ Diên mở to mắt ngạc nhiên. Hắn to gan thật đấy! Cô bối rối vuốt lại mái tóc rối bù, lí nhí: “Đang nghỉ xuân nhưng thím quản em chặt lắm, khó mà ra ngoài được. Chắc không gặp được đâu.”
Đèn trong các nhà dân đã tắt hết, con hẻm chìm vào bóng tối tĩnh mịch. Phó Hàn Sinh mỉm cười đầy ẩn ý, rồi bất ngờ xoay người, ngồi xổm xuống trước mặt cô, đưa lưng về phía cô: “Lên đi, tôi cõng em về.”
Mộ Diên nhìn tấm lưng rộng lớn của hắn, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô ngoan ngoãn leo lên lưng hắn, vòng tay ôm cổ hắn.
Phó Hàn Sinh cõng cô bước đi nhẹ nhàng trong đêm. Đến đầu ngõ nhà cô, hắn thả cô xuống nhưng vẫn giữ chặt cô trong lòng không nỡ buông. Hắn ôm cô thật chặt, như muốn hòa làm một với cô.
Cuối cùng, hắn hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói đượm buồn: “A Diên, ngày mai tôi phải đi Trùng Khánh rồi. Sáng mai tôi sẽ đứng ở đây đợi em. Em nhất định phải ra nhé.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận