Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh luôn nghĩ tương lai còn dài, mình còn nhiều thời gian… Nhưng A Diên à, trái tim anh đã trao cho em rồi, làm sao có thể rung động trước người khác được nữa?”
Phó Tuân đưa tay lên che mắt, che đi sự yếu đuối và bất lực của mình. Mộ Diên nhìn anh, hốc mắt cũng cay xè. Cô không dám nhìn thẳng vào nỗi đau của anh, chỉ dám nhìn vào bàn tay gầy guộc đang run rẩy kia.
Cuối cùng, Phó Tuân buông tay xuống, giọng nói nghẹn ngào, vỡ vụn: “Em đi đi… A Diên… Em đi đi…”
Mộ Diên đứng dậy, cúi chào anh lần cuối rồi quay bước ra đi. Cô đi một mạch ra bờ sông Hoàng Phố, nơi gió sông thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt. Cô ngồi thụp xuống bờ kè, gục đầu vào đầu gối mà khóc. Nước mắt thấm đẫm tay áo, hòa vào dòng sông lạnh lẽo đang cuồn cuộn chảy. Gió gào thét bên tai như tiếng khóc than cho mối tình đầu dang dở.
Mặt trời dần lặn về Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời. Mộ Diên lê bước về nhà, lòng trống rỗng. Khi đi ngang qua cửa hàng Tam Lý, một bóng người cao gầy bất ngờ chặn đường cô.
Cô ngẩng đầu lên, nhận ra đó là Lục Võ – người hầu thân cận của Phó Hàn Sinh.
Mộ Diên giật mình, chợt nhớ đến cuộc hẹn với Phó Hàn Sinh. Cô áy náy hỏi: “Xin lỗi, vừa rồi tôi có chút việc bận… Cậu Ba đã đi Trùng Khánh rồi sao?”
Lục Võ nhìn cô, ánh mắt trách móc xen lẫn thất vọng. Cậu ta im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “Mộ cô nương, tôi có thể nói chuyện với cô một lát không?”
Mộ Diên gật đầu đồng ý. Dù sao người này cũng là người của Phó Hàn Sinh, biết đâu anh ấy nhắn gửi gì lại cho cô.
Lục Võ ngồi xổm xuống chân tường, ánh mắt nhìn xa xăm: “Cô nương đừng nhìn tôi gầy gò thế này mà lầm, tôi bằng tuổi Cậu Ba đấy. Năm tôi sáu tuổi được Cậu Ba mua về làm người hầu. Lúc đó tôi cứ nghĩ mình may mắn được vào nhà giàu, ai ngờ…”
Cậu ta bắt đầu kể về quá khứ của Phó Hàn Sinh. Một câu chuyện bi thảm mà Mộ Diên chưa từng được biết.
“Năm Cậu Ba mười lăm tuổi, bị đẩy đi du học một mình nơi đất khách quê người. Ba năm sau cậu ấy về nước, đúng lúc Đại thái thái (mẹ ruột Phó Hàn Sinh) bị mắc ôn dịch. Cả cái Phó gia này sợ lây bệnh, nhốt bà ấy trong phòng chờ chết, không ai dám bén mảng tới gần. Cậu Ba về, phá cửa xông vào chăm sóc mẹ, nhưng không kịp nữa, bà ấy đã tự sát để giải thoát.”
“Sau khi mẹ mất, Cậu Ba bị cả gia tộc hắt hủi, coi như sao chổi mang lại xui xẻo. Bọn họ đồn đại cậu ấy khắc chết mẹ, là đứa con bất hiếu. Cậu Ba không thanh minh, cũng không rơi một giọt nước mắt nào. Đêm đó, tôi thấy cậu ấy quỳ bên quan tài mẹ, cắn nát cả lòng bàn tay để không bật ra tiếng khóc.”
“Lão gia cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến cậu ấy. Cậu Ba sống lay lắt như một cái bóng trong nhà. Có lần tôi trèo tường vào thăm, thấy cậu ấy đang tự mình nhóm lửa nấu cháo, tự mình đi đổ bô… Có thiếu gia nhà nào mà khổ sở như thế không?”
Lục Võ nghẹn ngào, giọng nói run run: “Mãi sau này Lão thái thái mới thương tình, cho tôi sang hầu hạ cậu ấy. Lúc đó cậu ấy chẳng khác nào cái xác không hồn. Rồi Lão gia mất, quyền hành rơi vào tay Đại thiếu gia. Cậu Ba phải tự mình bươn chải, đi buôn thuốc tây, giành giật từng chút một mới có được vị thế như ngày hôm nay. Lúc cậu ấy có tiền có quyền, bọn họ mới quay sang nịnh bợ…”
Lục Võ quay sang nhìn Mộ Diên, ánh mắt khẩn thiết: “Mộ cô nương, Cậu Ba cô đơn lắm. Từ trước đến nay chưa có ai bước vào được trái tim cậu ấy, ngoại trừ cô. Sáng nay cậu ấy ngồi trong xe đợi cô từ sáng sớm đến tận trưa, nhìn thấy cô đi với Ngũ thiếu gia, nhìn thấy hai người vào quán trà tâm sự… Cậu ấy vẫn ngốc nghếch đợi, hy vọng cô nói chuyện xong sẽ quay lại tìm cậu ấy.”
Lục Võ đứng dậy, đôi vai gầy gò run lên bần bật: “Nhưng tôi biết Mộ cô nương là người vô tâm. Chiến sự ở Trùng Khánh đang ác liệt lắm, Cậu Ba đi chuyến này lành ít dữ nhiều, không biết có còn mạng mà trở về không… Lục Võ tôi mạng hèn, chẳng có gì đáng giá…”
Bất ngờ, Lục Võ quỳ sụp xuống trước mặt Mộ Diên, dập đầu liên tiếp ba cái “bốp bốp bốp” xuống nền gạch cứng ngắc: “Hôm nay Lục Võ xin đem cái mạng quèn này ra cầu xin Mộ cô nương… xin cô hãy thương Cậu Ba một chút… Nếu không thương được thì hãy buông tha cho cậu ấy, đừng gieo hy vọng rồi lại dập tắt… Kiếp sau Lục Võ nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp cô nương…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận