Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộ Diên không hiểu vì sao Phó Hàn Sinh bỗng dưng lại nảy sinh ý định muốn có con mãnh liệt đến thế. Sau khi trận mây mưa kết thúc, cô thiếp đi vì mệt mỏi. Đến lúc tỉnh dậy, định bụng hỏi cho ra lẽ thì chỗ nằm bên cạnh đã trống không, hơi ấm cũng đã tan biến tự bao giờ.
Cô bước ra ban công, nhìn xuống đường Nam Kinh tấp nập. Những gánh hàng rong bốc khói nghi ngút mùi hải sản nấu, cửa hàng Tam Lý đã bị niêm phong giấy trắng xóa. Tiếng chuông xe điện leng keng vang lên giòn giã, nhưng xen lẫn vào đó là hình ảnh những toán lính Nhật cầm cờ diễu võ dương oai. Chúng cười cợt, đưa tay trêu ghẹo những cô gái nhà lành đi ngang qua, khung cảnh vừa phồn hoa lại vừa loạn lạc.
Mộ Diên thở dài, cô cảm thấy việc cứ mãi sống nhờ ở công quán của Phó Hàn Sinh không phải là kế lâu dài. Cô đi dạo quanh hậu viện, trong đầu miên man suy tính cách thuyết phục hắn để cô dọn ra ngoài sống.
Hậu viện công quán ngập tràn sắc hoa. Hoa lê trắng muốt tinh khôi, hoa hải đường đỏ thắm kiêu sa, và cả giàn tử đằng tím biếc leo kín bờ tường. Khung cảnh thơ mộng này thật trái ngược với con người lạnh lùng, nhạt nhẽo của Phó Hàn Sinh, chẳng ai nghĩ hắn lại là người yêu hoa cỏ đến thế.
Sau giờ Ngọ, nắng vàng rực rỡ trải nhẹ lên vạn vật. Mộ Diên ngồi nghỉ trên chiếc ghế đá dưới tàng cây hoa, cơn buồn ngủ ập đến khiến cô thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc mơ màng, cô cảm nhận được mùi hương hoa cỏ thoang thoảng dễ chịu.
“Chị ơi, chị là tiên nữ của loài hoa sao?”
Một giọng nói non nớt, trong trẻo vang lên đánh thức Mộ Diên. Cô mở mắt, thấy một bé gái nhỏ nhắn đang đứng trước mặt, đôi mắt tròn xoe nhìn cô đầy thích thú và ngưỡng mộ, hai má phúng phính ửng hồng vì ngại ngùng.
Sao ở đây lại có trẻ con? Mộ Diên ngồi thẳng dậy, khẽ lắc đầu, dùng khăn tay che miệng cười duyên dáng: “Không phải đâu em, chị chỉ là người trần mắt thịt thôi. Chị thấy mệt nên chợp mắt một chút.”
Cô bé nghe vậy thì tỏ vẻ thất vọng ra mặt, cái miệng nhỏ chu lên, không thèm trả lời cô nữa mà ngồi xổm xuống gốc cây hải đường, nghịch những cánh hoa rơi. Mộ Diên cảm thấy buồn cười, đứa trẻ này tính khí thất thường y hệt thời tiết tháng Tư vậy.
“Thất Thất! Thất Thất ơi! Mau lại đây ăn bánh đậu đỏ và đậu Hà Lan nào!”
Một người đàn ông hớt hải chạy ngược nắng từ phía xa tới. Nhìn kỹ lại, Mộ Diên nhận ra đó chính là Lục Võ – người cận vệ thân tín của Phó Hàn Sinh. Anh ta tay xách nách mang mấy hộp bánh, mồ hôi nhễ nhại chạy từ hoa viên tới.
Ngày hôm đó vì vụ việc ồn ào của Liễu Nguyệt Vân ở kỹ viện nên Mộ Diên không để ý kỹ, giờ nhìn lại, Lục Võ so với ba năm trước đã thay đổi rất nhiều. Anh ta trông chững chạc hơn, phong trần hơn, không còn vẻ xốc nổi của cậu thiếu niên ngày nào. Có lẽ Phó Hàn Sinh đối đãi với anh ta rất tốt.
Lục Võ chạy tới gần mới nhận ra người ngồi đó là Mộ Diên. Anh ta cười toe toét chào hỏi, vẻ mặt rạng rỡ, hoàn toàn không còn chút oán hận nào của năm xưa. Mộ Diên cũng mỉm cười gật đầu đáp lễ, nhìn anh ta bế bổng đứa bé gái đang reo hò vui sướng lên cao.
“Đây là em gái của anh sao? Đáng yêu quá!” Mộ Diên với tay hái một bông hoa hải đường cài lên tóc cô bé.
Lục Võ ngẩn người một chút, rồi gãi đầu cười ngượng nghịu: “Mộ cô nương nói sai rồi, đây là con gái của tôi, tên là Thất Thất.”
Câu nói này khiến Mộ Diên giật mình thảng thốt. Cô không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy. Mới đó mà Lục Võ đã thành thân, lại còn có con lớn chừng này. Nghe tiếng Thất Thất bi bô gọi “bố”, vỗ tay đen đét, cô mới hoàn hồn: “Anh thành thân khi nào vậy?”
Nhìn Thất Thất xinh xắn, ngoan ngoãn thế kia, chắc hẳn mẹ của con bé cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Thế nhưng, nụ cười trên môi Lục Võ chợt tắt, thay vào đó là nụ cười gượng gạo, thẹn thùng, trong ánh mắt thoáng qua nỗi cô đơn sâu thẳm. Mộ Diên bỗng cảm thấy ba năm xa cách dài như cả một thế kỷ. Chàng thiếu niên ngày nào giờ đã là một người cha đơn thân gà trống nuôi con.
Đoán là chuyện khó nói, Mộ Diên cũng không muốn tọc mạch làm khó anh ta. Cô phủi vài cánh hoa vương trên vai áo, định xoay người rời đi để trả lại không gian cho hai cha con.
“Mộ Diên cô nương!” Lục Võ bỗng cất tiếng gọi giật lại.
“Còn chuyện gì sao?”
“Cảm ơn cô… cảm ơn cô đã trở về. Thiếu gia thật sự rất vui mừng khi thấy cô quay lại. Chuyện năm xưa là do tôi tuổi trẻ bồng bột, mong Mộ Diên cô nương đại lượng không chấp nhặt.”
Mộ Diên nhìn đôi bàn tay nắm chặt của Lục Võ, và bé Thất Thất đang ngây thơ nghịch bông hoa trên tay bố. Lòng cô chùng xuống.
“Không sao đâu, anh không cần phải khách sáo với tôi như vậy.”
Nói rồi, cô bước đi, những bước chân nhẹ nhàng lướt trên nền gạch.
Lục Võ nhìn theo bóng lưng cô, vội vàng nói với theo như muốn thanh minh điều gì đó quan trọng: “Còn chuyện này nữa… Tô Vân tiểu thư đang ở trong công quán, thật ra chỉ là do thiếu gia thương tình cho cô ấy tá túc thôi. Thiếu gia và cô ấy hoàn toàn trong sạch, không có quan hệ gì cả. Mộ Diên cô nương đừng hiểu lầm nhé!”
Hóa ra cô gái ấy tên là Tô Vân. Nghe Lục Võ giải thích, Mộ Diên không hiểu sao lồng ngực mình lại nhẹ đi một chút, như trút bỏ được tảng đá vô hình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận