Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hàn Sinh cong môi cười, nụ cười hiếm hoi xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Hắn tì cằm lên đỉnh đầu cô, hít hà hương thơm quen thuộc, giọng nói dịu dàng đến lạ: “Anh phải bàn công việc với thương hội, lại gặp mưa to nên về trễ. A Diên đừng trách anh nhé?”
Vụ án dẹp bỏ hẻm Hoa Yên và các kỹ viện trá hình đang có chuyển biến tốt, nhưng tin mật báo về cho biết ông trùm hắc bang Hoàng Kim Vinh đang lén lút cấu kết với người Nhật. Tình hình Tô Giới mấy ngày nay như thùng thuốc súng, chỉ chực chờ nổ tung.
Gió lùa qua khe cửa làm tấm màn che lay động. Mộ Diên kéo chăn quấn chặt lấy hai người, tạo thành một cái kén ấm áp. Cô rúc sâu vào lồng ngực rắn chắc của hắn, ngửi thấy mùi hương nam tính pha lẫn chút mùi rượu thoang thoảng. Cô ngước mắt định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thoát ra đã bị ánh mắt rực lửa của Phó Hàn Sinh nuốt chửng. Đôi mắt màu đen nâu ấy giờ đây ẩn chứa một ngọn lửa dục vọng thiêu đốt.
“Tam gia… Ưm…”
Chưa để cô nói hết câu, Phó Hàn Sinh đã bất ngờ xoay người, đè chặt cô xuống nệm. Đầu cô lún sâu vào chiếc gối lông ngỗng mềm mại. Bàn tay hư hỏng của hắn nhanh chóng luồn vào trong váy ngủ, không chút kiêng nể mà vuốt ve, bóp nắn đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Đầu ngón tay hắn trêu đùa hạt đậu đỏ hồng hào khiến nó lập tức căng cứng.
Hắn cúi xuống, đôi môi nóng bỏng phủ lên môi cô, chặn đứng mọi âm thanh. Nụ hôn ban đầu còn nhẹ nhàng, sau dần trở nên cuồng nhiệt, chiếm hữu. Hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, dây dưa không rời. Mùi rượu cay nồng từ miệng hắn truyền sang khoang miệng cô, làm đầu lưỡi cô tê dại đi vì say.
Trong căn phòng kín mít, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập và tiếng môi lưỡi va chạm ướt át. Một luồng nhiệt nóng ran lan từ bụng dưới chạy dọc lên sống lưng, rồi tụ lại nơi tư mật giữa hai chân Mộ Diên. Cô không kiềm được mà hừ nhẹ hai tiếng đầy khoái cảm.
“Khát quá!”
Phó Hàn Sinh bất ngờ buông môi cô ra, thì thầm một câu. Hắn nhìn Mộ Diên đang thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mờ sương, nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.
Mộ Diên đầu óc còn đang quay cuồng, mơ màng nghe thấy hắn kêu khát, liền định ngồi dậy: “Không phải anh kêu khát sao? Để em đi lấy nước cho tam gia uống.”
Nhưng vừa nhổm người dậy, cô đã bị hắn kéo mạnh trở lại giường. Mộ Diên ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Phó Hàn Sinh bật cười rung cả lồng ngực, ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm đục đầy ma mị: “Mở miệng ra nào.”
Mộ Diên ngoan ngoãn hé mở đôi môi anh đào. Ngay lập tức, hắn cúi xuống, đầu lưỡi ướt át liếm nhẹ lên môi cô, rồi thâm nhập vào sâu bên trong, điên cuồng khuấy đảo, tham lam nuốt trọn từng chút nước bọt ngọt ngào của cô như kẻ lữ hành trên sa mạc tìm thấy ốc đảo.
Dây áo ngủ trễ xuống, để lộ bờ vai trắng ngần trong không khí lạnh lẽo. Bàn tay to lớn của Phó Hàn Sinh lướt dọc theo đường cong cơ thể cô, trượt qua lớp vải lụa mỏng manh trên đùi, rồi tiến thẳng vào vùng cấm địa. Chiếc quần lót nhỏ xíu của cô đã sớm ướt đẫm dâm thủy.
Mộ Diên vốn là người cực kỳ mẫn cảm, chỉ một nụ hôn sâu cũng đủ khiến cô “lũ lụt”. Bắp đùi thon thả của cô theo bản năng kẹp chặt lấy hông Phó Hàn Sinh. “Cây gậy thịt” nóng hổi, cứng ngắc của hắn đang cọ xát vào đùi non cô, báo hiệu một trận chiến kịch liệt sắp bắt đầu.
Mộ Diên đưa tay cầm lấy vật đó, vuốt ve lên xuống. Nó nổi đầy gân xanh, dữ tợn và to lớn. Phó Hàn Sinh với tay bật chiếc đèn lưu ly đầu giường, ánh sáng vàng vọt ấm áp tỏa ra. Hắn vén váy ngủ của cô lên cao quá hông, để cô nhìn rõ “người anh em” đang hừng hực khí thế của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận