Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay Mộ Diên mặc một bộ sườn xám màu xanh lam nhạt, hàng nút bọc chạy dọc theo đường cong cơ thể, trên nền vải thêu những bông hoa đinh hương tím biếc. Cô đẹp như một nàng tiên bước ra từ tranh vẽ, vừa thanh tao lại vừa quyến rũ chết người.
Phó Hàn Sinh nhìn cô đứng dậy, ngón tay thon dài chậm rãi cởi từng chiếc nút bọc. Bên trong lần sườn xám, cô không mặc yếm, mà là một lớp vải lót mỏng manh ôm sát, tôn lên trọn vẹn đôi gò bồng đảo căng tròn, trắng nõn. Hai đầu ngực hồng hào ẩn hiện sau lớp vải, mời gọi ánh nhìn.
Phó Hàn Sinh nuốt nước miếng, yết hầu trượt lên xuống. Hắn không thích kiểu thiết kế táo bạo này, nó phô bày quá nhiều vẻ đẹp của cô cho người khác thấy. Nhưng lúc này, chỉ có mình hắn được chiêm ngưỡng, dòng máu trong người hắn lại sôi sục.
Cánh tay trắng như ngó sen của Mộ Diên lướt xuống, chạm vào thắt lưng quần bệnh nhân của hắn. Cô định cởi nó ra.
“Tam gia không muốn cởi à?” Thấy hắn đưa tay giữ cạp quần, Mộ Diên bĩu môi, buông lời khiêu khích: “Vậy anh cứ để thế mà ‘làm’ đi, xem có khó chịu không.”
Tai Phó Hàn Sinh đỏ bừng. Hắn trừng mắt nhìn cô, không thể tin nổi người con gái phong tình, bạo dạn như yêu tinh này lại là Mộ Diên ngây thơ ngày nào.
“Mộ Diên, em bị làm sao vậy? Ốm à?” Hắn đặt tay lên trán cô kiểm tra, nhiệt độ bình thường.
Mộ Diên xấu hổ, hai tay nắm chặt vạt áo, tức giận nói: “Rốt cuộc tam gia có ý gì? Người muốn em là anh, giờ đuổi em đi cũng là anh. Anh coi em là cái gì?”
“Thượng Hải hỗn loạn lắm, A Diên. Về quê đi, nơi này không thích hợp với em đâu.” Hắn thở dài, ánh mắt đau đáu nỗi lo âu. Chiến tranh đã lan đến gần, mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Hắn không muốn cô gặp nguy hiểm.
Mộ Diên im lặng, cắn môi. Hình ảnh Tô Vân quả cảm ra đi tìm mẹ hiện lên trong đầu cô. Cô cũng phải mạnh mẽ như thế.
Cô cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai Phó Hàn Sinh, thì thầm đầy ma mị: “Tam gia, em đã gửi thư cho thím rồi. Chờ chiến sự ổn định, em sẽ đưa anh về ra mắt thím.”
Nụ hôn của cô trượt dài từ tai xuống má, rồi xuống cổ, xương quai xanh. Bàn tay cô linh hoạt cởi bỏ cúc áo bệnh nhân, ngón tay khẽ khàng trêu đùa hai hạt đậu nhỏ trên ngực hắn, khiến nó cương cứng lên. Cô bắt chước cách hắn hay làm với mình, dùng răng day nhẹ, mút mát.
Phó Hàn Sinh rùng mình, luồn tay vào tóc cô, vừa muốn đẩy ra lại vừa muốn giữ chặt. “A Diên… nhẹ thôi… đau…”
Căn phòng bệnh chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề. Mộ Diên cong môi cười đắc ý, cố tình cắn mạnh hơn một chút. Phó Hàn Sinh rít lên một tiếng đầy kích thích.
Đến lúc tiến vào, Mộ Diên gặp chút khó khăn. Nửa tháng nay không làm tình, “cô bé” của cô trở nên chật hẹp, khít khao. Côn thịt của hắn lại quá khổ, đầu nấm to như quả trứng vịt cứ loay hoay mãi không vào được.
Mộ Diên đau đến toát mồ hôi hột. Phó Hàn Sinh thấy vậy, xót xa véo nhẹ eo cô: “Nâng người lên một chút nào.”
Mộ Diên ngoan ngoãn chống tay nhổm dậy. Có thế đà, Phó Hàn Sinh – ngựa quen đường cũ – lập tức thúc mạnh hông lên.
“Phốc!”
Cây gậy thịt xuyên qua cửa ải, lút cán vào tận sâu bên trong.
“Ưm~”
Cả hai cùng đồng thanh rên lên một tiếng sảng khoái. Âm thanh da thịt va chạm vang lên “bạch bạch” trong không gian tĩnh lặng. Mộ Diên và Phó Hàn Sinh đan mười ngón tay vào nhau, cơ thể hòa quyện, nhịp nhàng chuyển động.
Sau vài chục cú nhấp thăm dò, Phó Hàn Sinh bắt đầu tăng tốc. Hắn quỳ gối bên mép giường, say sưa ngắm nhìn cảnh tượng dâm mĩ trước mắt. Côn thịt hắn hung hăng ra vào hoa huyệt hồng hào, kéo theo lớp thịt non bên trong lộn ra ngoài. Nước dâm trào ra ồ ạt, làm ướt đẫm cả ga giường, phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Mộ Diên xõa tóc dài, eo nhỏ uốn éo, hai bầu ngực trắng nảy tưng tưng theo từng cú thúc. Miệng cô rên rỉ những lời lẽ khiến người ta đỏ mặt: “Ưm… Sờ… sờ bầu vú đi Hàn Sinh ca ca…”
Phó Hàn Sinh không khách khí, chồm lên ngậm lấy một bên ngực cô, cắn mút ngấu nghiến. Bên dưới, hắn giữ chặt eo cô, thúc mạnh những cú trời giáng vào tận tử cung.
“Ưm… A… Tam gia xấu quá! Đâm sâu quá rồi…”
Mộ Diên kêu lên, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng kẽo kẹt của chiếc giường bệnh cũ kỹ tạo thành bản giao hưởng tình ái đầy hoang dại. Cô sợ người ngoài nghe thấy, vội vòng tay ôm cổ hắn, kéo xuống hôn ngấu nghiến để chặn lại âm thanh.
Nụ hôn nồng cháy như muốn nuốt trọn đối phương. Bàn tay hắn dính đầy dâm thủy, trượt xuống bóp mạnh bờ mông căng tròn của cô. Trời đất quay cuồng, Phó Hàn Sinh lật ngược người cô lại, tiếp tục cuộc chinh phạt không hồi kết.
“Sao lại ra nhiều nước thế này? Hửm? A Diên làm bằng nước sao?” Hắn vừa thúc vừa trêu chọc, giọng khàn đặc dục vọng.
Mộ Diên xấu hổ che mặt, chân nhỏ đá lung tung vào không khí: “Tại anh… Tại anh vào nhiều lần quá… Ưm… Nhẹ chút…”
Ánh trăng dịu dàng len lỏi qua cửa sổ, soi sáng hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau, tôn lên làn da trắng sứ không tì vết của cô gái nhỏ đang chìm đắm trong cơn say tình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận