Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Diên bị đụ cho chảy nước lênh láng thế này làm anh vui lắm…”
Phó Hàn Sinh thì thầm vào tai cô, giọng nói đầy vẻ chiếm hữu và thỏa mãn. Hắn kéo tấm chăn mỏng lên che kín hai người, tạo thành một thế giới riêng biệt, nóng hổi và bí ẩn.
Trong ổ chăn, hơi thở của họ quấn quýt lấy nhau. Phó Hàn Sinh lật người Mộ Diên nằm nghiêng, nâng một chân thon dài của cô vắt lên hông mình. Tư thế này giúp hắn tiến vào sâu hơn, ma sát mạnh mẽ hơn vào điểm nhạy cảm bên trong vách thịt.
Bụng dưới của Mộ Diên bị côn thịt cứng như đá đâm vào, nhô lên từng đợt, biến dạng theo nhịp điệu ra vào của hắn. Cảm giác vừa đau vừa sướng khiến cô mắt đỏ hoe, tai nóng bừng. Phó Hàn Sinh cắn nhẹ lên má cô, để lại dấu răng mờ mờ.
Mộ Diên mỉm cười hạnh phúc, cầm lấy tay hắn áp vào má mình, cọ cọ như chú mèo con làm nũng. Cô nỉ non gọi tên hắn, giọng ngọt như mật: “… Ưm… Hàn Sinh ca ca…”
Tiếng gọi ấy như mồi lửa ném vào thùng dầu, thiêu đốt lý trí còn sót lại của Phó Hàn Sinh. Hắn gầm nhẹ một tiếng, mắt long lên sòng sọc. Hắn siết chặt eo cô, thúc mạnh liên hồi như vũ bão. Hoa tâm ướt át của cô bị hắn khuấy đảo tơi bời, co thắt liên tục chào đón sự xâm lăng tàn bạo.
Bàn tay hắn bóp chặt nhụy hoa đang sưng tấy, miệng cắn lên đôi môi đang run rẩy của Mộ Diên.
“A Diên cũng sướng giống anh đúng không?”
Hắn hỏi, nhưng không cần câu trả lời. Ánh mắt đờ đẫn, si mê của cô đã nói lên tất cả. Nó tham lam, khao khát, hệt như ánh mắt hắn lần đầu tiên nhìn thấy cô qua khung cửa sổ năm nào. Lúc ấy, hắn đã muốn nghiền nát cô, hòa tan cô vào xương tủy mình.
Mộ Diên không nói nên lời, chỉ biết ú ớ rên rỉ, vùi mặt vào gối. Côn thịt của hắn càng lúc càng sưng to, chèn ép bên trong “cô bé” chật chội, khiến cô vừa khóc vừa cười trong cơn khoái lạc tột đỉnh.

Ngày tháo băng gạc, Giang Viễn Cẩn và Chu Tự Khâm đến thăm. Ba người đàn ông đóng cửa bàn bạc điều gì đó rất căng thẳng. Khi bước ra, khuôn mặt vốn điềm tĩnh của Phó Hàn Sinh hằn lên nét giận dữ hiếm thấy. Mộ Diên đứng ngoài cửa chỉ nghe loáng thoáng được vài câu rời rạc.
Trên đường trở về, chiếc xe đi qua đường Nam Kinh. Cảnh tượng điêu tàn đập vào mắt Mộ Diên. Những cửa hàng đóng cửa im lìm, người ăn xin, trẻ con lang thang vật vờ bên lề đường. Những bao cát chất đống làm công sự, vết đạn lỗ chỗ trên tường. Ban ngày bom đạn tơi bời, nhưng khi màn đêm buông xuống, những hộp đêm, vũ trường vẫn sáng đèn, tiếng nhạc xập xình vang lên như một sự mỉa mai chua chát.
Mộ Diên thở dài, lòng nặng trĩu. Phó Hàn Sinh nắm lấy tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ, ánh mắt kiên định: “Đừng lo lắng. Chỉ cần chúng ta kiên trì, nhất định sẽ có ngày hòa bình.”
Sự ấm áp từ bàn tay hắn truyền sang khiến Mộ Diên yên lòng. Cô dựa vào vai hắn, dần chìm vào giấc ngủ.
Đêm hôm đó, bến Thượng Hải dậy sóng ngầm.
Hoàng Kim Vinh – kẻ đứng sau vụ ám sát hụt – bị bắt trói trên cây cọc gỗ hình thánh giá, thê thảm như một vị chúa Jesus sa cơ. Nhưng hắn không phải chúa, và hắn cũng sẽ không bao giờ được phục sinh. Ba ngón tay của hắn đã bị chặt đứt, máu chảy ròng ròng.
Hắn không ngờ Phó Hàn Sinh mạng lớn đến thế. Đôi mắt sưng húp ti hí mở ra, nhìn thấy bóng dáng lạnh lùng của người thanh niên trẻ tuổi đứng trước mặt.
Trong ký ức của lão, Phó Hàn Sinh vẫn chỉ là cậu thiếu gia mười chín tuổi non nớt năm nào gặp ở bến cảng. Khi đó, lão cứ ngỡ Phó gia đã hết thời, định một tay che trời. Nào ngờ, cái “gối thêu hoa” ấy lại là một con quỷ dữ đội lốt người. Phó Hàn Sinh đã âm thầm cướp đi miếng cơm manh áo, chặn đứng đường làm ăn của lão, và giờ đây, hắn đến để tiễn lão xuống suối vàng.
Hoàng Kim Vinh bị xử tử ngay trong đêm. Cái chết của tên trùm hắc bang tàn ác, chuyên hãm hiếp phụ nữ và buôn bán thuốc phiện khiến người dân Thượng Hải hả hê sung sướng.
Sáng hôm sau, tin tức lan truyền khắp các mặt báo. Mộ Diên cầm tờ báo đọc, lén nhìn Phó Hàn Sinh đang thong thả ăn cháo trắng. Hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm, nho nhã như một thư sinh vô hại, chẳng ai ngờ đêm qua hắn vừa ra lệnh giết người không ghê tay.
“A Diên, sao em lại kén ăn thế? Ăn nhiều rau xanh vào.”
Hắn gắp một đũa rau cải xanh bỏ vào bát cô, giọng trách móc nhẹ nhàng. Mộ Diên nhăn mặt. Cô vốn thích ăn thịt, ghét rau.
“Tam gia, rau này nhạt thếch. Món thịt vịt xông khói kia ngon hơn nhiều.” Cô trừng mắt nhìn hắn, chân dưới gầm bàn lén lút cọ vào ống quần hắn làm nũng.
Phó Hàn Sinh nhướng mày, cảm giác ngứa ngáy từ bắp chân truyền thẳng lên hạ bộ. Hắn liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý, đưa tay vò rối mái tóc cô: “Em ăn nhiều thịt vịt rồi, hôm nay phải ăn rau. Ngoan, mai anh bảo đầu bếp làm món khác cho em.”
Mộ Diên cười tít mắt, vui vẻ ăn hết bát rau.
Bữa cơm có người vui, kẻ buồn. Tô Vân ngồi một góc, nhai cơm như nhai rơm. Nhìn cảnh hai người tình tứ gắp thức ăn cho nhau, cô cảm thấy mình như người thừa, lòng đau như cắt từng khúc ruột.
Giờ Ngọ, nắng vàng rực rỡ. Tô Vân vừa luyện xong mấy trang chữ, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Mộ Diên tấm tắc khen ngợi.
Tô Vân nhìn Mộ Diên, ánh mắt kiên quyết: “Mộ cô nương, tôi quyết định rồi. Hai ngày nữa tôi sẽ về quê tìm mẹ.”
Mộ Diên sững sờ. Thời buổi loạn lạc thế này, đi lại nguy hiểm vô cùng. “Hay là nhờ tam gia phái người đi tìm giúp cô? Nhiều người tìm vẫn hơn chứ?”
Tô Vân lắc đầu cười buồn. Cô biết, nếu Phó Hàn Sinh ra tay giúp đỡ, chẳng qua cũng chỉ là muốn tống khứ cô đi cho nhanh, dùng tiền bạc để giải quyết vấn đề. Cô không muốn nhận sự bố thí ấy.
Ngày Tô Vân đi, trời xanh mây trắng, gió xuân lồng lộng. Cô mặc bộ sườn xám màu hồng phấn thêu hoa mẫu đơn, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp kiều diễm, khuynh nước khuynh thành.
Mộ Diên nhìn cô không rời mắt. Giờ phút này, Tô Vân đẹp rực rỡ như một đóa hoa nở rộ, là nốt chu sa trong lòng biết bao gã đàn ông si tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận