Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Một nụ cười của mỹ nhân cũng đủ làm nghiêng thành đổ nước, huống hồ là tiếng hát làm say lòng quân vương. Tô Vân à, cô vốn dĩ nên rực rỡ và kiêu sa như thế này từ lâu rồi mới phải.”
Mộ Diên nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Tô Vân, ánh mắt không giấu được sự lưu luyến và ngưỡng mộ. Hôm nay, Tô Vân đẹp đến nao lòng.
Gió xuân lướt qua, thổi tung mái tóc đen dài óng ả của Tô Vân, khiến những lọn tóc bay tán loạn trong không trung tạo nên một vẻ đẹp hoang dại mà quyến rũ. Cô ấy không hiểu hết ý tứ trong câu thơ mà Mộ Diên vừa ngâm nga, nhưng nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh đầy vẻ tán thưởng kia, Tô Vân biết đó là những lời khen ngợi chân thành nhất.
Thực ra, bản thân Tô Vân cũng là một đóa hoa rực rỡ sắc hương. Chỉ là những năm tháng qua, sống bên cạnh Phó Hàn Sinh, cô biết hắn không thích phụ nữ trang điểm quá đậm, lòe loẹt hương phấn. Vì muốn làm vừa lòng người đàn ông ấy, cô đã cam tâm tình nguyện rửa sạch phấn son, chọn cách trang điểm thanh nhã, nhạt nhòa. Nhưng giờ đây, đứng trước một Mộ Diên với vẻ đẹp trong trẻo như tranh thủy mặc, Tô Vân mới chợt nhận ra mình đã sai lầm. Cô chưa bao giờ thắng nổi vẻ đẹp tự nhiên, thuần khiết toát ra từ cốt cách của Mộ Diên, nên dù có cố gắng nhạt nhòa hay tô vẽ thêm bao nhiêu trang sức, cũng chỉ là công dã tràng.
Đúng lúc ấy, Phó Hàn Sinh bước ra từ cửa lớn của công quán. Hắn mặc một bộ trường bào màu lam sẫm, dáng người cao lớn, thẳng tắp như cây tùng trước gió. Hai chân đứng nghiêm chỉnh, toát lên khí chất của một vị công tử quyền quý, khiêm cung nhưng đầy uy quyền. Giống như hắn là người nắm giữ vạn vật trong tay, ung dung tự tại.
Gần đây công việc ở thương hội ngập đầu, hắn bận rộn tối tăm mặt mũi. Việc hắn xuất hiện ở công quán vào giữa trưa thế này, chẳng qua là do không chịu nổi sự nũng nịu, mè nheo ngọt ngào của Mộ Diên mà thôi. Đối với Tô Vân, hắn và cô chưa từng có quá nhiều giao tiếp sâu sắc. Những lúc cô đơn, hắn nhìn cô nhưng lại tưởng tượng ra hình bóng của Mộ Diên. Dù vậy, da thịt không phải là người mình yêu, cảm xúc cũng chẳng thể nào thăng hoa trọn vẹn.
Hiện giờ, nhìn thấy Mộ Diên và Tô Vân đứng trò chuyện vui vẻ, trong lòng Phó Hàn Sinh bỗng dấy lên một chút cảm giác mất tự nhiên. Dù sao Tô Vân cũng đã ở đây một thời gian, nay người đi, hắn cũng nên có chút thái độ ôn hòa hơn.
“Nếu có rảnh rỗi thì nhớ viết thư gửi về. Chúc cô thuận buồm xuôi gió.”
Lời nói bình thường, nhạt nhòa hóa thành lời tạm biệt cuối cùng.
Tô Vân nghe vậy, gò má bỗng chốc ửng hồng. Hiếm khi nào Phó Hàn Sinh lại mở lời nói chuyện với cô nhiều như vậy, trước kia đa phần chỉ là cái gật đầu hay nụ cười xã giao qua loa. Cô e ấp, xấu hổ gật đầu nhẹ, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào người đàn ông mà mình từng thầm thương trộm nhớ.
Mộ Diên tinh ý nhận ra bầu không khí có chút gượng gạo, liền vội vàng lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Tô tiểu thư, xe đã đợi sẵn rồi, cô mau lên đi kẻo muộn. Nhớ là phải viết thư báo bình an về cho chúng tôi đấy nhé!”
Tô Vân dời ánh mắt, khẽ gật đầu chào tạm biệt Mộ Diên lần cuối, rồi nhấc bước chân uyển chuyển bước lên chiếc xe kéo đang chờ sẵn.
Gió thổi làm những cành liễu ven đường lay động, chiếc xe kéo lăn bánh, bóng dáng người con gái kiều diễm ấy càng lúc càng xa dần, rồi khuất hẳn sau ngã rẽ, hòa vào bầu trời xanh thẳm mênh mông của Thượng Hải phồn hoa nhưng cũng đầy bạc bẽo.
Từ sau khi Tô Vân rời đi, Mộ Diên cả ngày không có việc gì làm, cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Ban ngày, bến Thượng Hải chiến hỏa liên miên, các phe phái quân phiệt tranh giành, hỗn loạn không dứt. Ngay cả Phó Hàn Sinh cũng e ngại, không muốn cô ra ngoài gặp nguy hiểm, nên Mộ Diên đành ngoan ngoãn ở lại trong công quán. Cuối cùng, thú vui duy nhất của cô chỉ là đọc báo, xem sách, chán đến mức muốn mọc rêu.
Thêm vào đó, Phó Hàn Sinh bận rộn tối mắt tối mũi ở thương hội. Hắn đi từ sáng sớm tinh mơ, đến tối mịt mới trở về. Có những hôm Mộ Diên không chờ nổi, đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Chỉ khi đêm về, trong những cuộc hoan ái nóng bỏng trên giường, cô mới có vinh hạnh được nhìn thấy mặt hắn, được cảm nhận hơi ấm từ da thịt hắn.
“Phó tiên sinh đêm hôm khuya khoắt lại mò đến chỗ của em thế này, không sợ vợ hiền ở nhà oán trách, ghen tuông sao?”
Khuôn mặt kiều diễm của Mộ Diên giả vờ giận dỗi, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ lồng ngực vững chãi của người đàn ông đang vùi đầu vào hõm cổ mình mà gặm cắn. Rõ ràng là hắn đã nhịn rất lâu rồi, tối nay trở về, hắn giống như một con sói đói lâu ngày vồ lấy con mồi ngon lành là cô.
“Lấy đâu ra vợ hiền chứ? Bé ngoan, bớt nói nhảm đi, để anh chơi em cho đã cái nư rồi tính sau.”
Phó Hàn Sinh ngừng thở một nhịp, không rảnh rỗi mà đôi co tranh luận với cô. Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên cái miệng nhỏ nhắn đang lải nhải kia. Bàn tay to lớn, thô ráp luồn vào trong lớp áo ngủ bằng lụa mỏng manh, trượt dọc theo đường cong cơ thể. Chưa kịp buông lời tán tỉnh ngọt ngào, ngón tay hắn đã chạm vào vùng tam giác ướt át. Nước dâm từ hoa huyệt đã rỉ ra, làm ướt đẫm cả chiếc quần lót nhỏ xíu.
“Ướt quá rồi này. Em nằm úp người xuống đi, hôm nay anh muốn đổi gió, sẽ chơi em từ phía sau.”
Phó Hàn Sinh cười khẽ, âm thanh trầm thấp đầy từ tính vang lên bên tai cô. Hắn vỗ mạnh một cái lên bờ mông căng tròn, rồi dứt khoát lật úp người cô lại.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận