Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong chăn ấm, hai cơ thể trần trụi nằm nghiêng vào nhau, quấn quýt không rời. Phó Hàn Sinh dựa cằm vào vai trần của cô nương, nhỏ giọng thì thầm điều gì đó. Mộ Diên đỏ mặt, thẹn thùng nâng chân tinh tế lên, đá nhẹ một cái, hừ một tiếng nũng nịu với người đàn ông bên cạnh. Cánh tay ngó sen trắng muốt của cô vòng qua, hòa quyện vào cánh tay cơ bắp rắn chắc của hắn.
Mộ Diên rất thích vị trí này. Chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy sườn cổ nam tính, quyến rũ của hắn. Có thể dễ như trở bàn tay mà chạm vào đôi môi mỏng bạc tình nhưng lại rất đỗi ngọt ngào của Phó Hàn Sinh. Kề sát vào nhau, cô có thể cảm nhận được từng hơi thở của hắn, nghe thấy tiếng tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực đối phương. Trong mắt cô lúc này, chỉ chứa đựng hình bóng của một người duy nhất.
Phó Hàn Sinh cười cười, đáp lại sự nũng nịu của cô. Hắn vươn đầu lưỡi, liếm nhẹ lên cổ cô, động tác không quá mạnh bạo nhưng đầy tính trêu chọc. Bàn tay hư hỏng ở dưới chăn chậm rãi đưa côn thịt vẫn còn bán cương cứng cọ xát vào u cốc ướt át của cô. Cánh tay hắn để cho Mộ Diên gối đầu lên, tay kia vuốt ve, đan mười ngón tay vào bàn tay nhỏ bé của cô.
Hắn thả môi cô ra, ngón tay chuyển sang nghịch những lọn tóc đen dài óng ả, nhìn cô chăm chú, ánh mắt chứa chan tình cảm rồi khẽ hỏi: “Mới nãy em tức giận cái gì vậy? Hửm?”
Trên mặt Mộ Diên vẫn còn vương lại nét hồng hào sau cuộc mây mưa, cô bé vẫn còn dư âm của khoái cảm, đôi môi sưng mọng nhìn càng thêm xinh đẹp. Cô nói chuyện có chút khàn giọng, nghe như tiếng mèo kêu: “Ưm… Em… Một mình em ở công quán suốt ngày… Cảm thấy chán lắm… Anh thì cứ đi biền biệt…”
Xương ngón tay đang vuốt ve chỗ giao hợp bỗng di chuyển nhanh hơn, hắn cầm lấy hai đồi thỏ của Mộ Diên xoa bóp một cách mạnh mẽ như để trừng phạt. Phó Hàn Sinh hôn lên chóp mũi cô, suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy ngày mai chúng ta đi xem phim được không? Buổi tối anh sẽ bảo tài xế tới đón em.”
Tâm trạng của Mộ Diên lập tức thay đổi, cực kỳ vui vẻ. Cô mừng rỡ vì cuối cùng cũng có thể ra ngoài, lại được ở cùng với Phó Hàn Sinh. Cô rướn người lên, cắn nhẹ vào chiếc cằm nghiêm nghị của hắn, hai hàng lông mày giãn ra, cười tít mắt: “Được, tam gia là tốt nhất trên đời.”
Phó Hàn Sinh cười không nói gì, nhưng hành động lại trái ngược. Dương vật dưới thân bất ngờ đâm sâu hơn, lấp đầy sự trống rỗng bên trong cô. Sau đó, hắn lại nói tiếp: “Anh nhớ tiếng nước ngoài của em cũng không tệ lắm. Hay là kiếm chút việc làm cho đỡ buồn đi? Chỗ tòa soạn báo Tân Thanh Niên đang cần người phiên dịch gấp. Để anh bảo tài xế đưa em đi, tiền lương đó em có thể giữ lại hoặc gửi về cho thím của em cũng được.”
Việc này đúng là giải quyết được sự buồn chán và nỗi lo âu của Mộ Diên suốt hai tháng nay. Đôi mắt cô sáng lên như chứa đầy sao trời, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng, bất an.
“Phiên dịch là chuyện quan trọng, đòi hỏi kiến thức uyên thâm. Em chẳng qua chỉ là tay mơ, học được vài ba câu chữ, sao gánh vác nổi công việc này chứ?”
Mộ Diên rút dương vật của hắn ra khỏi cơ thể mình, xoay người lại ôm chầm lấy hắn. Cô lần nữa sờ soạng khắp người hắn, hừ một tiếng nũng nịu, rồi tự mình chủ động đưa dương vật nóng bỏng của hắn đi vào lại trong cơ thể mình.
Phó Hàn Sinh nhìn động tác nhỏ đầy tính chiếm hữu và dâm đãng này của cô, đôi mắt bỗng đỏ ngầu lên. Hắn cố gắng kìm nén dục vọng đang muốn phá tan xiềng xích để thoát ra ngoài, giả vờ không để ý nói: “Không sao đâu, đến lúc đó sẽ có người hướng dẫn và đưa em đi phiên dịch.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận