Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ra khỏi rạp chiếu phim, ánh đèn nê-on bên ngoài rực rỡ chiếu rọi. Mộ Diên thấy khóe môi Phó Hàn Sinh có vệt đỏ của son môi, vội vàng lấy chiếc khăn tay thêu hoa ra lau cho hắn. Lau xong, cô lại bị hắn kéo ngón tay lại hôn lên đó một cái, tình ý nồng nàn, ngọt ngào vô cùng, mặc kệ ánh mắt của người qua đường.
Họ không biết rằng, cảnh tượng tình tứ này đã lọt vào mắt người khác. Một người phụ nữ mặc bộ đồ sườn xám màu tím nhạt đứng lặng dưới mái hiên, đôi mắt trân trân nhìn Mộ Diên chằm chằm. Chiếc khăn tay trong tay cô ta bị gió thổi bay xuống mặt đất, ngay dưới chân Mộ Diên.
Mộ Diên cúi xuống nhặt lên, đưa cho người đó. Khi ánh mắt chạm nhau, cô không khỏi hít một hơi lạnh. Nếu nói Tô Vân có vài nét giống cô, thì người phụ nữ trước mặt này, cả khí chất, cách trang điểm, đến đường nét khuôn mặt đều giống Mộ Diên như đúc, như thể nhìn vào một tấm gương phản chiếu vậy.
Khu vực này là tô giới, cửa hàng mười dặm cách đó không xa có nhiều người nước ngoài sinh sống, bên ngoài dập dìu những người da trắng.
Người phụ nữ ấy đi qua dòng người, hình bóng nhỏ bé, mong manh tiến đến trước mặt Mộ Diên. Tuy tuổi đời còn rất trẻ, dáng người yểu điệu, eo nhỏ nhắn, nhưng nụ cười bên môi cô ta lại mang một vẻ xã giao, khéo léo đến mức gãi đúng chỗ ngứa của người đối diện: “Đã lâu không gặp, tam ca.”
Phó Hàn Sinh gật đầu chào lại, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cô ta rồi chuyển sang nhìn Mộ Diên, giới thiệu: “A Diên, đây là vợ bé của Tuân nhi, tên là Tống Vãn Ninh. Vãn Ninh, đây là Mộ cô nương.”
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Mặc dù biết trước sẽ có ngày này, nhưng Mộ Diên lại không cảm thấy khó chịu hay ghen tuông như trong tưởng tượng. Cô chỉ cảm thấy ngạc nhiên khi biết Phó Tuân – người từng thề non hẹn biển với cô – lại cưới thêm vợ bé. Cô vốn tưởng rằng người dịu dàng, chung tình như Tuân ca sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt với người vợ chính thức của mình là Dương tiểu thư.
“Chào Tống thái thái. Đây là vé xem phim của cô, cô nhìn xem đã bị hỏng hay chưa?”
Mộ Diên lịch sự vỗ vỗ bụi trên tấm vé xem phim rồi đưa trả lại cho cô ta.
Rốt cuộc Tống Vãn Ninh cũng có phản ứng lại, cô ta mỉm cười nhận lấy tấm vé, bên trên đã in hằn hai ba dấu giày do người qua đường giẫm phải: “Không sao, lát nữa tôi đi mua cái khác là được.”
Cô ta ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tiên sinh nhà tôi đang đi mua nước quýt và bánh ngọt ở đằng kia. Tam gia có thể đợi một chút được không? Mấy ngày nay tiên sinh cứ nhắc mãi là có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngài.”
Mộ Diên ngước mắt nhìn Phó Hàn Sinh, rồi lại cúi đầu im lặng, không tỏ thái độ gì. Phó Hàn Sinh buông cánh tay đang ôm vai cô ra, thay vào đó, hắn đan mười ngón tay mình vào tay cô thật chặt, giọng điệu không để ý lắm: “Cũng được, dù sao tối nay tôi cũng không có việc gì gấp.”
Tống Vãn Ninh gật đầu cảm ơn, rồi xoay người đi về phía quầy vé để mua vé khác.
Mộ Diên siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, hít một hơi thật sâu. Đáy lòng cô dấy lên nỗi niềm băn khoăn, lo lắng khó tả. Gặp lại người cũ trong hoàn cảnh này, thật sự là khó xử.
Bỗng nhiên, bên tai cô vang lên tiếng cười nhạt của vị công tử bên cạnh: “Sao anh cảm thấy tối nay A Diên căng thẳng như sắp tới pháp trường vậy?”
Người đàn ông này đúng là độc miệng mà, lúc nào cũng trêu chọc cô được. Mộ Diên nâng hai bàn tay đang giao nhau lên, mỉm cười nhìn hắn, nói một câu đầy ẩn ý: “Có tam gia đi cùng với em thì sợ gì chứ? Có anh ở bên, dù là biển lửa hay núi đao thì em cũng có thể bình an vô sự mà.”
“Được rồi, em cứ yên tâm. Mấy chuyện cỏn con này anh đều ứng phó được hết.”
Phó Hàn Sinh nâng đầu ngón tay của cô lên hôn nhẹ, ánh mắt trầm đục, hiện lên những ý nghĩ sâu xa mà chỉ có hai người mới có thể hiểu được. Trong khoảnh khắc đó, mặt Mộ Diên nóng bừng lên, cảm giác an toàn tuyệt đối bao phủ lấy trái tim cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận