Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày sau.
Mới sáng sớm tinh mơ, Phó Hàn Sinh đã rời giường rửa mặt. Mộ Diên lười biếng rúc trong chăn, chỉ để lộ cái đầu nhỏ với mái tóc rối bù ra ngoài, cô nheo mắt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, cố nằm nướng thêm một lúc nữa mới chịu chui ra khỏi ổ chăn ấm áp.
Lúc Mộ Diên xuống lầu, Phó Hàn Sinh đã ngồi sẵn trong thư phòng, trên tay cầm một món đồ cổ ngắm nghía. Hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ quả quýt, thấy giờ đã điểm, liền đứng dậy đi tìm Mộ Diên.
Cô nương của hắn hôm nay mang vẻ đẹp đằm thắm như chim họa mi. Trời chớm hạ, cô chọn cho mình một bộ sườn xám màu nâu nhạt có họa tiết ô vuông, mái tóc dài được vấn lên gọn gàng, gương mặt mộc mạc chưa điểm phấn tô son. Từ xa nhìn lại, cô toát lên vẻ đẹp của một mỹ nhân uyển chuyển, giản dị nhưng đầy khí chất.
Phó Hàn Sinh vỗ nhẹ cuốn sách cũ trong tay, mỉm cười không nói gì, thầm đoán hôm nay cô muốn đóng vai một người vợ hiền dâu thảo gương mẫu đây mà.
“Em giản dị thế này làm anh cảm thấy có chút không quen mắt đấy.”
Phó Hàn Sinh bước tới, cầm lấy hộp phấn đưa cho cô. Hắn cúi người, tựa cằm vào hõm vai mảnh khảnh của Mộ Diên, ánh mắt tham lam lướt qua làn da trắng ngần lấp ló bên trong cổ áo.
Mộ Diên nhận lấy hộp phấn, vẻ mặt có chút đắc ý, định quay sang nói vài câu trêu chọc thì bất ngờ kêu lên một tiếng “Á”. Phó Hàn Sinh đã cúi xuống, dùng đôi môi ấm nóng mút nhẹ lên vùng cổ nhạy cảm của cô. Tiếng hít thở của hắn phả vào da thịt, tiếng ma sát của lớp áo dài bị kéo ra nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
“… Ưm… Ngứa lắm… Tam gia đừng nháo nữa mà…” Mộ Diên co rúm người lại, gương mặt dù chưa dặm phấn đã ửng lên hai mảng đỏ hồng tựa hoa mẫu đơn. Cô vươn ngón tay thon dài chạm vào mái tóc đen nhánh của Phó Hàn Sinh, vừa thẹn thùng vừa tức giận liếc hắn một cái.
Phó Hàn Sinh dừng lại một chút, mổ nhẹ một cái lên đôi môi đang chu ra của cô rồi mới chịu đứng thẳng dậy. Cuối cùng, hắn ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy dục vọng thì thầm: “Lần sau lên giường, nhớ rên rỉ như thế để cho anh nghe, anh thích lắm.”
Lúc đến Phó gia thì mặt trời đã lên cao, nắng giữa trưa rực rỡ. Hàng cây ngô đồng bên ngoài tháp nước yên lặng vẫy tay chào đón, tiếng lá xào xạc trong gió như tiếng thì thầm của mùa hạ.
Mộ Diên bước xuống từ chiếc xe ô tô sang trọng, suýt chút nữa thì không nhận ra nổi nhà họ Phó. So với mấy năm trước cô từng đến, nơi này giờ đây tráng lệ và huy hoàng hơn gấp bội. Nghe Phó Hàn Sinh nói, hắn đã mua lại cả cái sân ở cách vách để cho những người hầu già yếu ở. Phần lớn người hầu nhà họ Phó đều làm việc từ nhỏ, nhiều người mồ côi cha mẹ, không nơi nương tựa, nên hắn muốn lo cho họ đến cuối đời.
Đứng trước cửa lớn là hai cô người hầu trang điểm khéo léo, thấy Phó Hàn Sinh và Mộ Diên đi tới liền nở nụ cười tươi tắn cúi chào. Mộ Diên chưa bao giờ thấy trận địa đón tiếp long trọng như vậy, trong lòng có chút bối rối, chỉ đành gượng cười đáp lại.
Khi bước qua ngạch cửa cao, nỗi lo lắng trong lòng Mộ Diên lại dâng lên. Nếu để Đại thái thái nhìn thấy cô và Phó Hàn Sinh đi cùng nhau thế này, không biết bà ta sẽ buông ra những lời chế nhạo cay nghiệt đến mức nào.
Mộ Diên nắm chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, bước chân bỗng khựng lại. Trên bầu trời xanh thẳm, một đàn chim nhạn đang bay về phía nam, để lại phía sau chân trời mênh mông một màu xanh ngắt.
Phó Hàn Sinh cũng dừng bước, hắn nghiêng người nhìn cô. Dưới ánh nắng chói chang, Mộ Diên thấy khuôn mặt hắn trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả thường ngày, ánh mắt kiên định và thâm trầm ấy như một lời hứa sẽ đi theo cô suốt những năm tháng sau này.
Hắn nắm lấy bàn tay thon dài trắng nõn của cô, bóng dáng cao lớn che chắn cho thân hình nhỏ bé của Mộ Diên, giọng nói trầm ấm vang lên: “Đừng sợ, có anh ở đây. Trời có sập xuống anh cũng đỡ cho em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận