Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà tử nhanh nhẹn đặt một cái đệm gấm Tứ Xuyên xuống sàn. Mộ Diên quỳ xuống bên cạnh Lão thái thái, bà ân cần vỗ lên bàn tay ngọc ngà của cô, giọng nói đầy hoài niệm: “Nhớ lần đầu gặp con là vào ngày sinh nhật mười chín tuổi của Tuân nhi, chớp mắt đã mấy năm trôi qua. Nha đầu này đúng là càng lớn càng trổ mã xinh đẹp, mặn mà hơn xưa.”
Mộ Diên mỉm cười e lệ, nhẹ nhàng đáp: “Mặc dù đã lâu không gặp nhưng bà nội vẫn minh mẫn, khỏe mạnh như ngày nào, con nhìn mà thấy mừng lắm ạ.”
Phó Lão thái thái cười lắc đầu, buông tiếng thở dài khe khẽ, trong mắt thoáng hiện lên vẻ phiền muộn: “Ban đầu bà cũng vui cho con, con là một cô nương tốt, tính tình hiền lành. Nhà họ Phó cũng không có nhiều quy củ khắt khe, lão thái gia xuất thân nghèo khó nên rất trọng tình nghĩa. Vậy mà bà lại quên mất người mẹ của Phó Tuân, ôi chao…”
“Khụ khụ khụ.”
Phó Lão thái thái còn muốn nói gì đó, nhưng tiếng ho kịch liệt, xé phổi phát ra từ chỗ ngồi bên trái đã cắt ngang lời bà. Mộ Diên dời tầm mắt nhìn sang. Trên chiếc ghế gỗ mun là một người phụ nữ có thân hình mỏng manh như tờ giấy, vòng eo nhỏ xíu, dung mạo kiều diễm nhưng lại toát lên vẻ u uất, bệnh tật. Đôi mắt cô ta giống hệt mắt phượng của Vương Hi Phượng trong Hồng Lâu Mộng, nhưng lại thiếu đi sự sắc sảo, thay vào đó là nét buồn bã của người sa cơ thất thế.
Người phụ nữ đó gượng gạo đứng dậy, nói hai tiếng xin lỗi vì thất lễ, ánh mắt dừng lại trên mặt Mộ Diên một giây rồi vội vàng lấy khăn tay che miệng ho sù sụ. Phó Lão thái thái xua tay, Ngũ di thái lập tức đứng dậy hành lễ, gọi người hầu dìu người kia rời đi nghỉ ngơi.
“Vị đó chính là Dương tiểu thư, hai năm trước khi gả cho Tuân nhi thì sức khỏe còn tốt lắm. Không biết vì sao sau khi sảy thai thì người cứ yếu dần đi, đúng là số phận trêu ngươi, năm nay vận hạn không được may mắn cho lắm.”
Hóa ra đó chính là Dương Thu Uyển, vợ của Phó Tuân. Mộ Diên nhìn theo bóng lưng gầy guộc đang xa dần mà trong lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả.
“Bà hiểu con và Tuân nhi không có duyên phận. Giờ con đã có đôi có cặp với Hủ nhi thì phải biết nhường nhịn, yêu thương lẫn nhau. Vợ chồng phải tin tưởng không nghi ngờ thì mới bền lâu được. Mộ nha đầu là người có phúc khí, con đừng trách bà già này nói nhiều lời vô nghĩa. Chắc mấy tiểu thư khuê các muốn thành hôn với Hủ nhi biết tin này thì tám chín phần là đang trốn trong phòng lau nước mắt rồi đấy!”
Chuyện đưa Mộ Diên tới đây, Phó Hàn Sinh đã sớm bẩm báo với Lão thái thái. Bà biết tính cháu mình, một khi đã quyết thì không ai lay chuyển được. Giờ thấy có người bầu bạn, chăm sóc cho hắn, bà cũng yên tâm phần nào. Chỉ là nhìn thấy người đó là Mộ Diên – người cũ của Phó Tuân – bà vẫn cảm thấy có chút ái ngại cho mối quan hệ rối rắm này.
Phó Lão thái thái còn vui vẻ sờ soạng bộ âu phục của Phó Hàn Sinh, trêu chọc vài câu khiến mấy vị di thái thái xung quanh đều che miệng cười khúc khích.
“Đều nói gả con gái đi thì khóc, chẳng lẽ Lão thái thái cũng muốn gả Hàn Sinh ra ngoài hay sao mà quyến luyến thế?” Một vị di thái thái bạo miệng trêu đùa, làm cả phòng rộ lên tiếng cười vui vẻ.
Mộ Diên cũng mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông đang thong thả uống trà kia. Cô nghe rất rõ, tên tự của hắn là Hàn Sinh, còn tên thân mật ở nhà là Hủ.
Trò chuyện thêm một lúc, Phó Lão thái thái giữ Mộ Diên và Phó Hàn Sinh ở lại qua đêm. Phó Hàn Sinh không có ý kiến, chỉ nhìn Mộ Diên chờ đợi. Cô nương này vốn hay mềm lòng, thấy Lão thái thái nhiệt tình như vậy, nói chưa đến vài câu đã gật đầu đồng ý.
Người hầu dọn dẹp phòng xong xuôi thì lui ra ngoài. Căn phòng cũ của Phó Hàn Sinh vẫn giữ nguyên vẻ bài trí năm xưa, có rất nhiều đồ đạc cũ kỹ, những lẵng hoa đã héo khô, lồng sắt sáng quắc, mấy cái đèn hoa đăng bám bụi và một con diều giấy treo trên tường.
“Phòng của tam gia nhìn qua cứ tưởng là phòng của cô nương nào ấy chứ, lại còn có cả diều nữa.”
Mộ Diên vuốt ve con diều giấy, khóe môi cong lên thích thú. Phó Hàn Sinh bước tới, vòng tay ôm lấy bả vai cô, hơi rũ mắt xuống, đáy mắt thâm trầm hiện lên tia nguy hiểm. Hắn bất ngờ xoay người, đè cô lên con diều trên tường, giọng nói khàn khàn đầy khiêu khích:
“Cô nương thì sao? Hửm?”
Người mới nãy còn chê cười hắn giờ lại im bặt như ve sầu mùa đông, bởi cô cảm nhận được vật cứng nóng bỏng đang chọc vào bụng dưới của mình qua lớp vải mỏng manh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận