Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi lên gương mặt cắt không còn giọt máu của Mộ Diên. Cô sợ đến mức nín thở, rón rén lùi lại phía sau, định bụng chuồn êm. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, chân cô lại đạp phải một cành cây khô. Tiếng rắc vang lên giòn tan trong đêm vắng, chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai.
Tim Mộ Diên như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đứng chết trân, tay nắm chặt chiếc khăn tay đến trắng bệch. Tiếng thở dốc hổn hển và tiếng va chạm xác thịt sau hòn non bộ đột ngột im bặt.
“Ai? Đứa nào ở đó?” Giọng nói ồm ồm, hung hãn của gã đàn ông vang lên.
Tống Vãn Ninh hừ lạnh, cô ta đạp mạnh vào người tên đang đụ mình: “Còn gào cái gì! Mau đi xem là ai, bắt nó lại ngay! Hôm nay Phó tam gia ở nhà, nếu kinh động đến anh ta thì ngày mai chúng ta chỉ có nước đi chầu Diêm Vương thôi!”
Biết mình đã bị lộ, Mộ Diên không dám chần chừ thêm giây nào, xoay người cắm đầu chạy thục mạng về phía lối mòn tối tăm. Bóng đêm bao trùm lấy cô, cô không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ nghe thấy tiếng bước chân rầm rập đuổi theo sau lưng cùng những lời chửi rủa tục tĩu.
“Mẹ kiếp! Con ranh con, đứng lại! Tao mà bắt được thì tao địt chết mày! Thằng kia, mày chạy sang hướng kia chặn đầu nó!”
Mộ Diên chạy đến hụt hơi, lưng dựa vào một thân cây liễu lớn để thở dốc. Gió đêm sắc lạnh như dao cứa vào da thịt. Cô nghe tiếng bước chân ngày một gần, dồn dập và đáng sợ. Cô vớ vội một hòn đá dưới đất, nắm chặt trong tay, nép mình vào bóng tối, chuẩn bị tinh thần liều chết.
Gió thổi lá liễu bay xào xạc. Một bóng người cao lớn lừng lững tiến lại gần gốc cây liễu nơi cô đang ẩn nấp. Mộ Diên nín thở, tay giơ hòn đá lên cao. Nhưng khi bóng người đó bước ra khỏi vùng tối, ánh trăng soi rõ bộ áo dài màu xanh thẫm và gương mặt điển trai quen thuộc, trái tim cô như vỡ òa.
“Tam gia… Sao anh lại ra đây?” Mộ Diên buông hòn đá rơi xuống đất, lấy tay che miệng, giọng run rẩy như sắp khóc.
Phó Hàn Sinh nhìn thấy cô, lập tức bước tới ôm chầm lấy cơ thể đang run rẩy của cô vào lòng. Hắn đợi mãi không thấy người hầu quay lại, trong lòng nóng như lửa đốt, bèn tự mình cầm đèn pin đi tìm.
“Sao lại chạy tới nơi hẻo lánh này? Sợ quá nên đi lạc đường à?” Bàn tay to lớn, ấm áp của hắn vỗ nhẹ lên lưng cô trấn an, giọng nói dịu dàng đến lạ lùng.
Mộ Diên không nói nên lời, chỉ biết dụi đầu vào ngực hắn, hít lấy mùi hương nam tính quen thuộc để trấn tĩnh lại. Phó Hàn Sinh cũng không gặng hỏi, hắn kéo cô ra khỏi bóng tối của gốc liễu.
Vườn liễu dưới ánh trăng bớt u ám hơn, nhưng vẫn đầy vẻ ma mị. Mộ Diên nắm chặt tay Phó Hàn Sinh, nhìn theo ánh mắt sắc lạnh của hắn đang hướng về phía bụi cây rậm rạp đằng kia.
“Ai ở đó? Bước ra đây!” Giọng hắn lạnh lùng, đầy uy quyền.
Bụi cây xao động, hai gã đàn ông lúc nãy lồm cồm bò ra. Một tên mặt sẹo, một tên to con vạm vỡ. Lúc này, vẻ hung hăng, dâm dục khi nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ sợ hãi, khúm núm. Chúng cúi đầu, chắp tay hành lễ: “Chào… chào Tam gia.”
Phó Hàn Sinh nhận ra hai tên này. Chúng là người hầu cũ của bà vú Triệu, nổi tiếng du thủ du thực. Hắn nhớ mang máng Lão thái thái đã đuổi bọn chúng về quê vì tội đánh người, sao giờ lại xuất hiện ở đây?
Tên mặt sẹo gãi đầu, cười gượng gạo: “Dạ… bẩm Tam gia, chúng con… chúng con đang đi tìm con mèo hoang. Nó vừa cào cổ con bị thương, con tức quá nên đuổi theo…” Hắn chỉ vào vết xước đỏ trên cổ, cố gắng lấp liếm.
Phó Hàn Sinh nhếch mép cười nhạt, ánh mắt như dao găm lướt qua hai tên đó. Trên người chúng còn vương mùi dâm dịch nồng nặc, quần áo xộc xệch.
“Mèo hoang à? Con mèo này chắc là to lắm nhỉ?” Hắn lạnh lùng nói, “Quản gia đâu? Gọi Vương Phúc Quý ra đây cho tôi!”
Một lúc sau, đèn đuốc trong đại sảnh Phó gia được thắp sáng trưng. Không khí im lặng đến ngột ngạt. Lão thái thái và Phó Hàn Sinh ngồi ở ghế chủ tọa. Mộ Diên được xếp ngồi cạnh Phó Hàn Sinh. Các vị di thái thái, người hầu kẻ hạ đều bị gọi dậy, đứng nép sang hai bên, vẻ mặt hoang mang lo sợ.
Tống Vãn Ninh sắc mặt nhợt nhạt, tay cầm tách trà mà run rẩy. Cô ta liếc nhìn tên mặt sẹo đang quỳ dưới đất, ánh mắt hắn nhìn lại cô ta đầy ẩn ý đe dọa, giống như một con rắn độc đang rình mồi. Cô ta biết, lần này khó mà thoát tội.
Lão thái thái gõ mạnh cây gậy xuống sàn nhà cộp cộp, tiếng động vang lên chát chúa trong đêm tĩnh lặng.
“Đưa tên Vương Phúc Quý lên đây! Ta đã dặn dò thế nào hả? Sao lại để hai tên súc sinh này lảng vảng trong nhà? Coi lời nói của bà già này là gió thoảng bên tai sao?”
Vương Phúc Quý bị lôi xềnh xệch vào, trên vai còn đeo cái tay nải, rõ ràng là đang định bỏ trốn. Ông ta run như cầy sấy, mồ hôi vã ra như tắm, dập đầu lia lịa xuống nền gạch lạnh lẽo: “Oan uổng quá Lão thái thái ơi! Con nào dám trái lời người. Là… là Ngũ di thái… Cô ấy bảo hai tên này có ơn cứu mạng, xin giữ lại làm việc nặng…”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Tống Vãn Ninh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận