Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu nói gở miệng của Thu Uyển khiến Mộ Diên giật mình thon thót. Giữa lúc gia đình đang tang tóc, lời nói ấy càng thêm phần nặng nề.
“Sao lại không kịp chứ? Thu Uyển đừng nói những lời không may mắn như vậy.” Mộ Diên vội vàng trấn an.
Dương Thu Uyển ngẩn người nhìn Mộ Diên, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng rồi chuyển sang biết ơn. Cô ta đặt bàn tay gầy guộc lên mu bàn tay Mộ Diên, khẽ cười buồn: “Mộ cô nương đừng lo, ý tôi là… Bố tôi nghe tin tôi bị bệnh hen suyễn nặng, đã liên hệ được bác sĩ giỏi bên Nhật Bản. Sắp tới tôi sẽ sang đó chữa bệnh, e là phải đi rất lâu.”
Thì ra là vậy. Mộ Diên thở phào nhẹ nhõm.
Gió xuân thổi nhẹ, cuốn theo những cánh hoa lê bay lả tả. Nhân quả tuần hoàn, có vay có trả.
Dương Thu Uyển tựa người vào cột đình, lòng đầy chua xót. Cô ta cảm thấy mình đang phải gánh chịu nghiệp báo do chính mình gây ra. Chuyện đời như bát mơ xanh ngâm đường, cứ tưởng ngọt ngào nhưng cắn vào mới thấy chua chát thấu tim.
Cô ta từng là một tiểu thư danh giá, đọc đủ thứ sách thánh hiền, mơ về một cuộc hôn nhân viên mãn “đầu bạc răng long”. Nhưng khi bước chân vào nhà họ Phó, thấy chồng mình say mê Tống Vãn Ninh, lòng ghen tuông đàn bà đã trỗi dậy. Cô ta đã nghe lời mẹ chồng, dùng xạ hương để hại Vãn Ninh không thể sinh con, hòng giữ chân chồng bằng đứa con trong bụng mình.
Nào ngờ, người tính không bằng trời tính. Năm ấy tuyết rơi trắng trời, Phó Hàn Sinh trở về, lật đổ quyền lực của Đại thái thái. Mẹ chồng cô ta bị đuổi đi, Phó Tuân mất hết quyền hành, còn cô ta thì sảy thai trong đêm định mệnh ấy. Máu chảy thành sông, đỏ thẫm hơn cả ráng chiều hôm nay.
Người hầu cẩn thận gói những bông hoa lê vào khăn lụa trắng. Dương Thu Uyển thấy trời đã muộn, Mộ Diên dường như cũng đang chờ đợi ai đó nên cô ta khẽ khàng đứng dậy.
“Mộ cô nương, hẹn ngày gặp lại.” Thu Uyển cúi chào, bóng dáng cô đơn khuất dần sau rặng liễu rủ, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng.
Phó Hàn Sinh từ xa bước tới, nhìn thấy Mộ Diên đứng trong đình như hòn vọng phu, khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà mị.
“Đang chờ chồng về đấy à? Sốt ruột lắm rồi sao? Trà này là của em hả?”
Hắn tự nhiên cầm lấy tách trà của Mộ Diên, ngửa cổ uống cạn một hơi, yết hầu nam tính chuyển động đầy quyến rũ.
“Em vẫn chưa qua cửa đâu nhé, đừng có gọi bừa. Mau buông em ra, người ta nhìn thấy bây giờ.” Mộ Diên đỏ mặt, đẩy nhẹ lồng ngực rắn chắc của hắn, nhưng vòng eo đã bị hắn ôm chặt cứng.
Phó Hàn Sinh không thèm để ý, hắn bế xốc cô lên, đặt cô ngồi trọn trên đùi mình. Mùi đàn hương ấm áp từ người hắn bao trùm lấy cô, khiến trái tim Mộ Diên đập loạn nhịp.
Hắn nhón một miếng mứt táo đỏ mọng trên đĩa, cắn một nửa rồi cúi xuống, dán chặt môi mình lên môi cô. Vị ngọt của mứt táo hòa quyện với vị ngọt của đôi môi, hắn dùng đầu lưỡi đẩy miếng mứt sang miệng cô, rồi nhân cơ hội đó quấn lấy lưỡi cô, mút mát, dây dưa không rời.
Mộ Diên ban đầu còn e ngại, nhưng trước sự tấn công dồn dập và điêu luyện của hắn, cô dần mềm nhũn, vòng tay ôm lấy cổ hắn, vụng về đáp trả. Nụ hôn giữa ban ngày ban mặt, giữa đình viện lộng gió càng thêm phần kích thích và táo bạo.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận