Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Tàn Khốc Và Cuộc Gọi Chia Ly
Sân trường đại học hôm nay rực rỡ cờ hoa và tiếng cười nói rộn rã. Những tà áo cử nhân đen tuyền bay phấp phới, những bó hoa tươi thắm được trao tay, niềm hân hoan của tuổi trẻ tràn ngập khắp không gian. Cố Như đứng giữa đám đông, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, tạm quên đi cơn đau nhức âm ỉ ở phần dưới cơ thể và những vết tích hoan ái được khéo léo che giấu dưới lớp áo.
“Cố Như! Cố Như! Lại đây chụp kiểu ảnh nào!”
Tiếng gọi của bạn bè kéo cô về thực tại. Cô vui vẻ tạo dáng, nụ cười tươi tắn lưu lại trong những bức hình kỷ niệm. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu khi tiếng xì xào bàn tán của mấy cô bạn cùng lớp lọt vào tai cô.
“Này, biết tin gì chưa? Nhà Vũ Hàn phá sản rồi đấy. Nghe nói là sụp đổ chỉ sau một đêm.”
“Thật á? Sao lại thế được? Công ty nhà cậu ấy đang lên như diều gặp gió mà?”
“Nghe đồn là đắc tội với một ông lớn nào đó. Cả gia đình phải bán tháo tài sản, trốn ra nước ngoài ngay trong đêm hôm kia rồi. Tội nghiệp Vũ Hàn, đang là thiếu gia công tử bột, giờ trắng tay…”
Trái tim Cố Như hẫng một nhịp, nụ cười trên môi vụt tắt. Cô đứng chết lặng, hai tay buông thõng, bó hoa trên tay suýt rơi xuống đất. Không cần ai nói tên, cô cũng biết “ông lớn” đó là ai.
Là Dĩ Triệt.
Chỉ vì cái ôm lúc say của Vũ Hàn tối hôm đó. Chỉ vì cơn ghen tuông mù quáng, bệnh hoạn của hắn mà hắn đã ra tay tàn độc đến mức triệt hạ cả đường sống của gia đình người ta. Vũ Hàn không có lỗi, cậu ấy chỉ lỡ thích cô, lỡ say rượu mà thôi. Tại sao hắn có thể tàn nhẫn đến mức độ này?
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lan tỏa ra khắp tứ chi. Cố Như cảm thấy ghê tởm, sợ hãi chính người đàn ông mà mình đầu ấp tay gối. Tình yêu của hắn không phải là mật ngọt, mà là thuốc độc, là xiềng xích, là lưỡi dao kề cổ bất kỳ ai dám đến gần cô.
“Tiểu Như? Cậu sao thế? Mặt tái mét rồi kìa.” An Cầm lo lắng lay vai cô.
Cố Như giật mình, cố nặn ra một nụ cười méo xệch: “Tớ… tớ hơi mệt. Tớ ra chỗ kia gọi điện thoại chút nhé.”
Cô chạy vội ra sau khuôn viên trường, nơi vắng vẻ ít người qua lại. Bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Dĩ Triệt. Từng tiếng chuông vang lên kéo dài như dây đàn căng đứt trong đầu cô.
Tại phòng làm việc trên tầng cao nhất của tòa tháp Dĩ thị, Dĩ Triệt đang ngắm nhìn bức ảnh của Cố Như đặt trên bàn. Trong ảnh, cô mặc chiếc váy voan màu be, đứng giữa cánh đồng hoa oải hương, nụ cười trong trẻo như thiên thần. Đó là thiên thần của hắn, báu vật duy nhất của hắn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, tên người gọi hiện lên là “Bảo bối”. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười dịu dàng hiếm thấy, hắn bắt máy ngay lập tức.
“Em có việc gì sao, Tiểu Như? Nhớ anh rồi à?” Giọng hắn trầm ấm, sủng nịnh.
Nhưng đáp lại sự dịu dàng đó là giọng nói run rẩy, nghẹn ngào của Cố Như: “Anh… hãy nói với em, anh không phải là người khiến cho Vũ thị phá sản đi. Làm ơn, nói không phải là anh đi…”
Nụ cười trên môi Dĩ Triệt tắt ngấm. Đôi mắt hắn trầm xuống, lạnh lẽo như băng đá. Hắn im lặng vài giây, rồi thản nhiên đáp, không hề có chút hối lỗi:
“Là anh.”
Hai từ ngắn gọn như hai nhát búa giáng thẳng vào tim Cố Như. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát.
“Tại sao? Tại sao anh lại làm vậy? Cậu ấy chỉ là bạn học thôi mà! Gia đình cậu ấy có tội tình gì chứ?” Cô hét lên trong điện thoại, sự uất ức vỡ òa.
“Hắn ta dám chạm vào người phụ nữ của anh. Đó là cái giá phải trả. Bất cứ kẻ nào tơ tưởng đến em, đều không có kết cục tốt đẹp.” Giọng Dĩ Triệt vẫn bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đang nói về thời tiết chứ không phải sự sống chết của một gia đình.
“Anh… anh là đồ điên! Anh là quỷ dữ!” Cố Như nức nở, tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. “Em không thể chịu đựng được nữa. Sự chiếm hữu của anh làm em ngạt thở. Em sợ anh… Em không muốn sống trong cái lồng sắt của anh nữa!”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, không khí như ngưng đọng lại, ngột ngạt đến khó thở. Rồi giọng Dĩ Triệt vang lên, trầm thấp và đầy đe dọa:
“Em muốn nói gì?”
Cố Như hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bình sinh để nói ra điều mà cô đã ấp ủ từ lâu, nhưng chưa bao giờ dám thực hiện:
“Chúng ta chia tay đi.”
“Em nói lại lần nữa xem?” Giọng hắn gằn lên, mang theo sát khí đằng đằng.
“Em nói chúng ta chia tay đi! Em không yêu anh nữa, em sợ anh!”
Cố Như hét lên rồi vội vã cúp máy. Cô sợ nếu nghe thêm giọng nói của hắn, cô sẽ lại mềm lòng, hoặc sẽ sợ hãi đến mức không dám bước đi. Cô tắt nguồn điện thoại, tháo sim vứt vào thùng rác.
Cô không về nhà thu dọn đồ đạc, vì cô biết hắn sẽ cho người canh gác ở đó. Cô bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến một khách sạn nhỏ nằm khuất trong ngõ hẻm, dùng chút tiền mặt ít ỏi mang theo để thuê phòng.
Cô ngồi bó gối trong góc phòng khách sạn lạnh lẽo, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô biết mình còn yêu hắn, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu này quá đau đớn, quá tàn khốc. Nếu cứ tiếp tục, cô sẽ không còn là chính mình nữa, và sẽ còn bao nhiêu người vô tội bị liên lụy vì cô?
Cô cần tự do. Cô cần một cuộc sống bình thường.
Nhưng Cố Như ngây thơ không hề biết rằng, trên chiếc cổ trắng ngần của mình, sợi dây chuyền hình hoa anh đào tinh xảo mà Dĩ Triệt tặng – vật mà cô trân trọng đeo suốt thời gian qua – chính là chiếc còng tay vô hình. Bên trong mặt dây chuyền ấy, một thiết bị định vị siêu nhỏ đang phát tín hiệu, báo cáo chính xác vị trí của cô về cho con dã thú đang điên cuồng vì mất mồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận