Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giấc Mơ Quên Lãng Và Lời Nói Dối Ngọt Ngào
Không khí trong bệnh viện đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự im lặng ngột ngạt. Bên ngoài phòng cấp cứu, đèn đỏ vẫn sáng trưng như con mắt quỷ dữ. Dĩ Triệt ngồi trên hàng ghế chờ, hai tay ôm đầu, quần áo dính đầy máu khô của người yêu. Hắn trông tàn tạ, cô độc và tuyệt vọng cùng cực.
Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, vị bác sĩ bước ra với vẻ mặt mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Dĩ Triệt lao tới, nắm chặt lấy vai ông ta.
“Cô ấy sao rồi? Nói đi!”
“Bệnh nhân bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, gãy xương bả vai và chân trái. Chúng tôi đã xử lý xong các vết thương, nhưng cục máu đông chèn ép dây thần kinh… Hiện tại cô ấy vẫn hôn mê sâu. Có thể sẽ tỉnh lại, nhưng cũng có thể sẽ sống thực vật cả đời. Anh nên chuẩn bị tâm lý.”
Từng lời bác sĩ nói như những mũi dao khoét sâu vào tim Dĩ Triệt. Sống thực vật? Cô gái hoạt bát, đáng yêu của hắn sẽ nằm im lìm mãi mãi sao?
“Không… không thể nào…” Hắn lảo đảo lùi lại, dựa lưng vào tường mới đứng vững.
Ba tháng trôi qua.
Chín mươi ngày dài đằng đẵng như chín mươi thế kỷ. Dĩ Triệt chuyển hẳn vào bệnh viện sống. Hắn biến phòng bệnh VIP thành phòng làm việc và phòng ngủ. Hắn tự tay lau người cho cô mỗi ngày, chải tóc cho cô, thì thầm kể chuyện cho cô nghe. Hắn gầy rộc đi, râu ria lởm chởm, nhưng đôi mắt nhìn cô vẫn tràn ngập tình yêu và sự hối hận.
“Tiểu Như, anh xin lỗi. Là tại anh ép em. Em tỉnh lại đi, anh sẽ không nhốt em nữa… Em muốn đi đâu cũng được, miễn là em mở mắt ra nhìn anh…”
Hắn hôn lên bàn tay gầy guộc chằng chịt dây truyền dịch của cô, nước mắt nóng hổi thấm ướt mu bàn tay lạnh lẽo.
Hắn đứng dậy, đi ra ngoài mua chút đồ dùng cá nhân. Chỉ mới rời đi được nửa tiếng, khi quay lại, cảnh tượng trước mắt khiến tim hắn như ngừng đập.
Chiếc giường bệnh trống không.
Không, không phải trống. Cố Như đang ngồi đó. Cô đã tỉnh! Cô đang tựa lưng vào đầu giường, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, nơi có những chú chim đang hót líu lo.
“Tiểu Như!”
Dĩ Triệt hét lên, lao tới ôm chầm lấy cô, siết chặt cô vào lòng như muốn khảm cô vào cơ thể mình. “Em tỉnh rồi! Cuối cùng em cũng tỉnh rồi! Cảm ơn trời phật…”
Nhưng Cố Như không ôm lại hắn. Cô cứng đờ người, rồi hoảng hốt đẩy hắn ra. Đôi mắt bồ câu trong veo nhìn hắn đầy xa lạ và sợ hãi.
“Anh… anh là ai? Tại sao lại ôm tôi?”
Dĩ Triệt sững sờ. Hắn buông lỏng tay, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ của cô. Cô không nhận ra hắn?
“Em không nhớ anh sao? Anh là Dĩ Triệt… là Triệt của em đây.”
Cố Như nhíu mày, ôm đầu đau đớn: “Dĩ Triệt? Tôi… tôi không nhớ gì cả. Đầu tôi đau quá… Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây?”
Mất trí nhớ.
Ba chữ hiện lên trong đầu Dĩ Triệt. Hắn thoáng bàng hoàng, nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ đen tối nhưng đầy cám dỗ nảy sinh trong đầu hắn.
Nếu cô quên hết… nghĩa là cô quên cả việc hắn đã giam cầm cô? Quên cả việc hắn hại gia đình Vũ Hàn? Quên cả sự đau khổ và sợ hãi cô dành cho hắn?
Đây là cơ hội. Cơ hội để hắn viết lại kịch bản cuộc đời họ. Cơ hội để bắt đầu lại từ đầu, một cách hoàn hảo.
Dĩ Triệt hít sâu, điều chỉnh lại biểu cảm. Ánh mắt hắn trở nên dịu dàng, thâm tình và đầy vẻ đáng tin cậy. Hắn nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói:
“Đừng sợ, Tiểu Như. Em bị tai nạn ngã cầu thang, hôn mê đã ba tháng rồi. Anh là Dĩ Triệt, là bạn trai của em. Chúng ta đã yêu nhau 5 năm, rất hạnh phúc.”
“Bạn… bạn trai sao?” Cố Như nghi hoặc nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt. Trái tim cô bỗng đập nhanh một nhịp. Người đàn ông này nhìn cô bằng ánh mắt rất tha thiết, rất ấm áp.
“Đúng vậy. Chúng ta rất yêu nhau. Em là bảo bối của anh.” Hắn khẳng định chắc nịch, không một chút chần chừ.
Cố Như im lặng một lúc, rồi lí nhí: “Em… em muốn về nhà.”
Dĩ Triệt mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, xua tan đi mọi u ám trong phòng bệnh. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.
“Được, anh đưa em về nhà của chúng ta.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận