Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hạnh Phúc Ảo Ảnh Và Cơn Ác Mộng Cũ
Chiếc xe lăn bánh vào khuôn viên biệt thự Dĩ gia. Lần này, Dĩ Triệt đưa cô về căn biệt thự chính, nơi có nhiều kỷ niệm đẹp hơn, chứ không phải nơi giam cầm u ám kia.
“Oa, nhà chúng ta to thế này sao?” Cố Như trố mắt nhìn tòa lâu đài tráng lệ trước mặt.
Vì chân cô vẫn chưa hồi phục hẳn sau tai nạn, Dĩ Triệt bế bổng cô lên, đi thẳng vào nhà. Cố Như đỏ mặt, rúc đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim vững chãi và mùi hương nam tính quyến rũ tỏa ra từ người hắn. Cảm giác này… thật quen thuộc, thật an toàn.
Hắn bế cô lên phòng ngủ, đặt cô xuống chiếc giường King size mềm mại. Căn phòng được trang trí lại với tông màu ấm áp, khắp nơi đều có hoa tươi và những bức ảnh tình tứ của hai người (mà hắn đã cho người photoshop hoặc chụp lén từ trước).
Dĩ Triệt cúi xuống, hôn chụt vào môi cô một cái.
Cố Như giật mình, hai tay che miệng, mắt mở to: “Anh… anh làm gì vậy?”
“Hôn bạn gái anh chứ làm gì.” Dĩ Triệt cười gian xảo, nhéo nhẹ mũi cô. “Tiểu Như ngốc, trước kia em toàn chủ động hôn anh như vậy đấy. Em còn rất thích làm nũng nữa.”
“Thật… thật ạ?” Cố Như bán tín bán nghi. Nhưng nhìn những bức ảnh trên tường, rồi nhìn sự chăm sóc ân cần của hắn, cô dần tin tưởng. Có lẽ cô đã từng yêu người đàn ông này rất nhiều.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày ngọt ngào đến sâu răng. Dĩ Triệt như biến thành một người khác. Hắn kiên nhẫn bón từng thìa cháo cho cô, bế cô đi tắm, chải tóc, xoa bóp chân tay teo tóp của cô. Hắn không hề tỏ ra khó chịu hay nóng nảy.
Tối đến, hắn ôm cô ngủ. Chỉ ôm thôi, không làm gì quá giới hạn.
“Em chưa khỏe, anh sẽ đợi.” Hắn thủ thỉ vào tai cô, tay vuốt ve tấm lưng trần qua lớp váy ngủ mỏng manh. Cố Như cảm thấy ấm áp lạ thường, cô rúc vào lòng hắn, chìm vào giấc ngủ.
Nhưng tiềm thức là một thứ gì đó rất đáng sợ. Nó lưu giữ những ký ức mà lý trí đã quên lãng.
Đêm hôm đó, Cố Như rơi vào một cơn ác mộng kinh hoàng.
Trong mơ, cô thấy mình bị trói chặt hai tay trên đỉnh đầu, không thể cử động. Một người đàn ông to lớn, bóng đen bao trùm khuôn mặt, đang đè lên người cô. Hắn ta điên cuồng thúc vào bên trong cô, mạnh bạo xâu xé cô như một con thú đói mồi.
“Không! Không! Em xin anh… dừng lại đi! Đau quá!”
Cô gào thét trong vô vọng, nước mắt giàn giụa. Phía dưới đau rát như bị xé toạc. Hắn ta cúi xuống, cắn vào cổ cô, giọng nói khàn đặc dục vọng vang lên bên tai:
“Cố Như là của anh. Mãi mãi là của anh. Em không thoát được đâu!”
“Aaaaa! Không!”
Cố Như bật dậy, hét lên thất thanh. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm áo ngủ. Tim cô đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.
Dĩ Triệt nằm bên cạnh giật mình tỉnh giấc. Thấy bộ dạng hoảng loạn của cô, hắn vội vàng ôm chặt lấy cô, vỗ về.
“Tiểu Như! Sao vậy? Gặp ác mộng à? Anh ở đây, anh ở đây rồi.”
Cố Như run rẩy, bám chặt lấy áo hắn, nước mắt tuôn rơi: “Em… em mơ thấy… một người đàn ông cưỡng hiếp em. Hắn ta đáng sợ lắm… Em van xin nhưng hắn không dừng lại…”
Cơ thể Dĩ Triệt cứng đờ lại trong tích tắc. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn biết người đàn ông đó là ai. Đó chính là hắn, là con quỷ trong quá khứ của hắn. Ký ức của cô đang cố gắng trỗi dậy sao?
Hắn siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt cô khiến cô khẽ rên lên: “A… đau…”
Dĩ Triệt bừng tỉnh, vội nới lỏng tay ra, giọng nói run rẩy che giấu sự bất an: “Xin lỗi em… Chỉ là giấc mơ thôi. Không có thật đâu. Ngoan, ngủ đi, anh sẽ bảo vệ em. Không ai làm hại em được nữa.”
Hắn đỡ cô nằm xuống, vuốt ve lưng cô cho đến khi hơi thở cô đều đều trở lại. Nhưng đêm đó, Dĩ Triệt không ngủ. Hắn nằm mở mắt trừng trừng trong bóng tối, nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tim. Hắn sợ một ngày nào đó cô nhớ lại tất cả, và hạnh phúc mong manh này sẽ tan vỡ như bong bóng xà phòng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận