Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Đề Nghị Của Tổng Tài Và Sự Cự Tuyệt Đáng Yêu
Phỉ Y Hân nghe thấy câu hỏi đầy tính gợi đòn của Hoắc Đông Thần, liền ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng ken két: “Anh bị điên à? Sao tự nhiên lại hôn tôi? Còn để người ta nhìn thấy nữa!”
Cái tên này đúng là mặt dày vô liêm sỉ! Vừa bị bắt quả tang xong mà hắn vẫn còn muốn “tiếp tục”? Hắn coi đây là cái gì? Chốn phòng the của riêng hắn chắc?
Hoắc Đông Thần không hề tỏ ra hối lỗi, hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế chủ tịch quyền lực, rồi bất ngờ vươn tay, dùng một lực mạnh kéo cô về phía mình. Phỉ Y Hân mất đà, ngã nhào vào lòng hắn, ngồi gọn trên đùi hắn.
“Hoắc Đông Thần!” Cô hét lên, vừa giận dữ vừa xấu hổ. Tư thế này quá mức thân mật, mông cô áp sát vào đùi hắn, cô có thể cảm nhận rõ ràng độ cứng rắn của cơ bắp hắn, và cả… nhiệt độ nóng bỏng đang tỏa ra từ người hắn.
“Em là người đầu tiên dám gọi thẳng tên tôi như vậy đấy!” Hoắc Đông Thần vòng tay ôm chặt lấy eo cô, giam cầm cô trong lồng ngực vững chãi của mình. Giọng hắn trầm thấp, phả vào tai cô đầy từ tính.
“Buông tôi ra! Anh ta mà quay lại thấy thì tôi biết giấu mặt vào đâu?” Phỉ Y Hân vùng vẫy, cố gắng đẩy ngực hắn ra.
Hoắc Đông Thần nhíu mày, không hài lòng. Cô không quan tâm đến nụ hôn vừa rồi, không quan tâm đến cảm xúc của hắn, mà chỉ lo sợ tên Trịnh Thiên Dương kia nhìn thấy? Trong mắt hắn lóe lên tia chiếm hữu, bàn tay ở eo cô siết chặt hơn, ép cơ thể mềm mại của cô dán chặt vào người hắn không một kẽ hở.
“Em không cần quan tâm tới người khác. Trong mắt em chỉ cần có tôi là được!” Hắn tuyên bố một cách bá đạo.
“Anh thật vô lý!” Phỉ Y Hân tức tối. Cô chưa từng gặp người đàn ông nào ngang ngược như vậy.
“Tôi vốn là người không nói lý lẽ,” Hoắc Đông Thần nhếch mép cười, nụ cười tà mị khiến tim Phỉ Y Hân lỡ một nhịp. “Em nên ngồi yên, nếu không… hậu quả em tự chịu đấy.”
Hắn nói đầy ẩn ý, ánh mắt nóng rực lướt qua đôi môi sưng đỏ của cô. Phỉ Y Hân cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể hắn, có một vật cứng rắn đang “thức tỉnh” dưới mông cô. Cô cứng đờ người, không dám nhúc nhích.
“Anh…” Cô định mở miệng mắng hắn, nhưng Hoắc Đông Thần đã nhanh tay nâng cằm cô lên, gương mặt hắn lại tiến sát lại gần, như muốn hôn cô lần nữa.
Phỉ Y Hân hoảng hốt, vội vàng đưa hai tay lên bịt chặt miệng mình lại, đôi mắt mở to cảnh giác.
Hoắc Đông Thần nhìn hành động phòng thủ đáng yêu của cô, bật cười khẽ. Hắn trầm giọng ra lệnh: “Bỏ tay ra!”
Phỉ Y Hân lắc đầu nguầy nguậy. Tên khốn này tưởng mình là ông trời chắc? Miệng là của cô, cô muốn che thì che!
“Anh dựa vào đâu mà ra lệnh cho tôi?” Giọng cô vang lên ồm ồm sau bàn tay.
Hoắc Đông Thần nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt trở nên nghiêm túc và thâm tình lạ thường: “Phỉ Y Hân, làm người yêu của tôi đi!”
Phỉ Y Hân sững sờ. Cô trợn mắt nhìn hắn, không tin vào tai mình. Hắn đang tỏ tình sao? Bằng cái giọng điệu ra lệnh trịch thượng đó ư?
Bàn tay cô dần nới lỏng vì quá sốc. Hoắc Đông Thần chớp lấy cơ hội, hắn không kéo tay cô ra, mà lại cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng nàn lên mu bàn tay cô, ngay vị trí cô đang che miệng.
Môi hắn mềm mại, nóng ẩm lướt trên da thịt tay cô, truyền đến một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Ánh mắt hắn vẫn khóa chặt lấy mắt cô, đầy vẻ khiêu khích và quyến rũ.
Nụ hôn gián tiếp này còn kích thích hơn cả nụ hôn trực tiếp khi nãy. Phỉ Y Hân cảm thấy mặt mình nóng ran như bị lửa đốt, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ như muốn nhảy ra ngoài. Người đàn ông này… thật sự là cao thủ tình trường!

Bình luận (0)

Để lại bình luận