Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Và Lời Từ Chối Cốt Khí
Nụ hôn trên mu bàn tay kết thúc, nhưng sức nóng nó để lại vẫn âm ỉ cháy. Hoắc Đông Thần buông tay cô ra, ngước nhìn cô với vẻ mặt đắc ý và thỏa mãn: “Em là người đầu tiên tôi hôn đấy!”
Phỉ Y Hân đang thở hổn hển để điều hòa nhịp tim, nghe câu này liền bật lại ngay lập tức, không cần suy nghĩ: “Chúa mới tin anh! Kỹ thuật điêu luyện, thuần thục như vậy mà bảo lần đầu? Tôi cũng là lần đầu tiên đây này, sao tôi không hôn giỏi được như anh?”
Vừa dứt lời, cô mới nhận ra mình vừa lỡ miệng thú nhận điều gì. Mặt cô đỏ bừng lên.
Hoắc Đông Thần nghe thấy vậy, ý cười trong mắt càng đậm. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai rủ xuống má cô, giọng nói trở nên khàn khàn, đầy vẻ cợt nhả: “Là lần đầu sao? Vậy thì tốt quá. Để tôi đích thân dạy em, giúp em điêu luyện được như tôi, chịu không?”
“Không! Không cần đâu!” Phỉ Y Hân hoảng sợ, vội vàng nhảy phắt khỏi người hắn như chạm phải than hồng. Bây giờ vòng tay hắn đã nới lỏng, cô mới có cơ hội thoát thân.
Cô đứng cách xa hắn một đoạn an toàn, chỉnh lại quần áo, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
“Lời lúc nãy tôi không nói đùa,” Hoắc Đông Thần thu lại nụ cười, ngồi thẳng dậy, khí chất vương giả lại bao trùm lấy hắn. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt kiên định như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Làm người yêu tôi!”
Sự nghiêm túc và vẻ đẹp trai chết người của hắn khiến Phỉ Y Hân có chút lúng túng. Nhưng lý trí cô vẫn còn rất tỉnh táo. Cô hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào hắn, nói chắc nịch: “Không! Tôi không muốn làm người yêu của anh.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại. Đôi mắt Hoắc Đông Thần tối sầm, hiện lên tia giận dữ không che giấu. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên nhịp tim của Phỉ Y Hân, áp lực vô hình đè nặng lên vai cô.
“Em dám từ chối tôi?” Giọng hắn lạnh lẽo, âm trầm, mang theo sự nguy hiểm tột độ.
Phỉ Y Hân lùi lại một bước, lưng chạm vào tường lạnh lẽo. Cô không rét mà run, nhưng lòng tự trọng không cho phép cô cúi đầu. “Anh… Anh không nên ra lệnh hay ép buộc tôi như vậy! Tôi… Tôi không thích anh!”
Hoắc Đông Thần đã đứng ngay trước mặt cô. Hắn chống một tay lên tường, giam cô trong khoảng không gian chật hẹp giữa cơ thể hắn và bức tường. Hắn cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô.
“Không thích thì từ từ sẽ thích!” Hắn tuyên bố một cách ngạo mạn.
“Hoắc Đông Thần… Anh và tôi là hai thế giới khác nhau… Anh hiểu ý tôi không?” Phỉ Y Hân cố gắng giải thích, giọng nói có phần run rẩy. Cô là một nhân viên bình thường, còn hắn là ông vua của giới kinh doanh. Khoảng cách này quá lớn, cô không muốn dấn thân vào trò chơi tình ái của giới thượng lưu.
Đáy mắt Hoắc Đông Thần lóe lên tia phức tạp, nhưng ngay sau đó lại thay thế bằng sự quyết tâm điên cuồng. Hắn hiểu chứ, nhưng hắn không quan tâm. Hắn đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa của cô ra sau tai, ngón tay lướt nhẹ qua vành tai mẫn cảm khiến cô rùng mình.
“Khác thế giới thì tôi sẽ kéo em vào thế giới của tôi, hoặc tôi sẽ bước sang thế giới của em. Phỉ Y Hân, em có thông minh cỡ nào cũng không thoát khỏi tay tôi đâu!”
Nói xong, hắn buông cô ra, quay người bước đi, để lại một câu lạnh lùng: “Làm việc đi, không nhắc lại chuyện này nữa.”
Phỉ Y Hân trượt dài xuống tường, thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại dậy sóng. Người đàn ông này… quá nguy hiểm!
________________

Tại phòng làm việc của Trịnh Thiên Dương.
“Rầm!”
Cánh cửa bị đá văng ra một cách thô bạo. Hoắc Đông Thần bước vào, mặt hằm hằm như sát thần, hai tay đút túi quần, tỏa ra sát khí ngùn ngụt.
Trịnh Thiên Dương đang uống nước, bị giật mình ho sặc sụa. “Khụ… Khụ… Mẹ nó, Hoắc Đông Thần, cậu muốn dọa chết tôi hả?”
Hoắc Đông Thần hừ lạnh, kéo ghế ngồi xuống đối diện bạn thân, rút ra một điếu thuốc châm lửa. Khói thuốc lượn lờ che mờ khuôn mặt anh tuấn nhưng u ám của hắn.
“Sao nhanh vậy? Bị đá rồi à? Cậu thật yếu! Ha ha…” Trịnh Thiên Dương cười cợt nhả, không sợ chết mà trêu chọc.
“Không ngờ lại có người phụ nữ dám từ chối tôi đấy!” Hoắc Đông Thần nhả khói thuốc, giọng nói đầy vẻ khó tin và bực dọc.
“Đương nhiên!” Trịnh Thiên Dương nhún vai. “Phỉ Y Hân nếu giống những cô gái bình thường khác thì đã sớm bị người ta rinh đi rồi! Chính cái sự ‘khó ăn’ đó, cái khí chất cao ngạo đó mới là thứ hấp dẫn đàn ông, hấp dẫn cậu!”
Hoắc Đông Thần liếc nhìn tên bạn thân. Hắn biết rõ điều đó. Sự thông minh, bản lĩnh, và vẻ đẹp lạnh lùng nhưng quyến rũ ngầm của Phỉ Y Hân khiến hắn điên đảo. Hắn rít một hơi thuốc dài, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Cô ấy là người thích hợp nhất với tôi. Tôi nhận định cô ấy sẽ là bà chủ Hoắc Viễn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận