Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hồi Ức Về Đế Chế Và Sự Lạnh Lùng Của Gia Tộc
Trịnh Thiên Dương nghe bạn mình tuyên bố chắc nịch như vậy thì không khỏi kinh ngạc. “Cậu nghiêm túc đấy à? Cậu thực sự muốn Phỉ Y Hân làm vợ?”
Từ trước đến nay, Hoắc Đông Thần thay người yêu như thay áo, chưa bao giờ hắn để tâm đến ai quá một tháng, chứ đừng nói đến chuyện hôn nhân đại sự.
Hoắc Đông Thần dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt kiên định nhìn vào khoảng không vô định, như đang nhớ lại một điều gì đó xa xăm. “Phải. Cô ấy cho tôi cảm giác muốn chinh phục, muốn sở hữu, và quan trọng hơn, cô ấy hiểu tôi.”
Vẻ mặt quyết đoán này của hắn làm Trịnh Thiên Dương nhớ lại hình ảnh Hoắc Đông Thần năm 20 tuổi. Khi đó, Hoắc Đông Thần là một chàng trai trẻ tuổi nhưng đầy tham vọng và ngông cuồng. Hắn không dựa dẫm vào gia đình, tự mình thành lập công ty Thiên Viễn năm 18 tuổi. Khi cha hắn qua đời, để lại tập đoàn Hoắc Thị trên bờ vực phá sản, Hoắc Đông Thần đã trở về tiếp quản trong sự nghi ngờ của tất cả các cổ đông và gia tộc.
Lúc ấy, hắn đưa ra một quyết định điên rồ: Dùng toàn bộ vốn liếng còn lại của Hoắc Thị để mua một mảnh đất hoang vu, cằn cỗi ở ngoại ô thành phố.
“Cậu điên rồi! Mảnh đất đó chó ăn đá gà ăn sỏi, mua để làm mồ chôn à?” Các cổ đông gào thét phản đối. Gia tộc Hoắc gia quay lưng, mắng nhiếc hắn là đứa phá gia chi tử.
Nhưng Hoắc Đông Thần lúc đó chỉ cười lạnh, ánh mắt nhìn họ như nhìn những kẻ ngu xuẩn. Hắn tuyên bố: “Ai chống đối tôi, sau này đừng hòng bước chân vào Hoắc Thị nửa bước. Còn gia tộc… từ nay về sau đừng mong hưởng một xu lợi nhuận nào từ tôi!”
Trịnh Thiên Dương từng hỏi hắn tại sao lại liều lĩnh như vậy. Hoắc Đông Thần đã trả lời với vẻ mặt đầy dã tâm: “Tôi muốn dùng Hoắc Thị đang hấp hối làm bàn đạp để chứng minh cho thế giới thấy Hoắc Đông Thần là ai! Đợi đến khi nó hồi sinh, tôi sẽ hợp nhất nó với Thiên Viễn, tạo ra một đế chế không thể sụp đổ!”
Và hắn đã đúng. Ba tháng sau, người ta phát hiện ra một suối nước nóng khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất mảnh đất hoang đó. Giá đất tăng vọt gấp trăm lần. Chính phủ cũng quy hoạch khu vực đó thành khu du lịch sinh thái cao cấp. Hoắc Thị từ cõi chết trở về, vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những kẻ từng chống đối hắn bị hắn thẳng tay loại trừ, tống vào tù hoặc dìm xuống bùn đen. Gia tộc Hoắc gia nhục nhã ê chề, phải sống dựa vào tiền bố thí hàng tháng của mẹ hắn.
Trịnh Thiên Dương rùng mình khi nhớ lại quá khứ huy hoàng và tàn khốc đó. Hoắc Đông Thần là một con sói đầu đàn thực sự, tàn nhẫn và quyết đoán. Và bây giờ, con sói đó đã chọn Phỉ Y Hân làm “con mồi” trọn đời.
Đang trầm tư, điện thoại Hoắc Đông Thần reo lên. Là mẹ hắn.
“Đông Thần! Con dành chút thời gian về nhà ăn cơm đi. Mẹ đã tìm được mấy cô tiểu thư rất môn đăng hộ đối, con xem mắt thử nhé?” Giọng bà Hoắc dịu dàng nhưng đầy vẻ nài nỉ.
Khuôn mặt Hoắc Đông Thần lập tức đanh lại, lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn chán ghét sự sắp đặt, chán ghét cái gia đình chỉ biết đến lợi ích này. “Hôn sự? Mẹ đừng rảnh rỗi nữa. Đừng xen vào chuyện của tôi!”
“Đông Thần… Mẹ và em gái nhớ con…”
“Tôi rất bận. Mẹ rảnh thì đi du lịch đi!” Hắn ngắt máy cái rụp, không chút lưu tình.
Đối với Hoắc Đông Thần, gia đình là một gánh nặng, là nơi chứa đầy sự giả tạo. Hắn chỉ muốn xây dựng một gia đình riêng, một thế giới riêng với người phụ nữ hắn chọn – Phỉ Y Hân.
________________

Trở lại văn phòng, Hoắc Đông Thần gọi Phỉ Y Hân vào.
“Hân Hân! Đến đây!”
Phỉ Y Hân rùng mình khi nghe cách gọi thân mật quá mức đó. Cô bước đến, cố giữ vẻ mặt chuyên nghiệp: “Hoắc Tổng! Anh đừng gọi tôi như vậy, nghe… nổi da gà lắm!”
Hoắc Đông Thần nhếch mép, ánh mắt lướt qua bộ trang phục của cô. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi xanh lục thắt nơ, chân váy xòe, trông trẻ trung và tươi mới như một nữ sinh. Hắn thầm khen ngợi trong lòng, cô mặc gì cũng đẹp, cũng khiến hắn muốn… lột sạch.
“Tại sao không được? Nếu không… Tôi cho phép em gọi tôi là ‘Thần Thần’!” Hắn trêu chọc.
Phỉ Y Hân suýt sặc nước bọt. “Thần Thần”? Nghe như gọi thú cưng vậy!
“Anh thôi đi! Có việc gì giao phó không?”
Hoắc Đông Thần thu lại vẻ cợt nhả, trở nên nghiêm túc hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn đầy ý vị sâu xa: “Từ giờ về sau, nếu có phụ nữ nào gọi điện hay tìm đến tôi, em cứ việc chặn hết. Nếu họ đến tận nơi, tùy em xử lý, muốn chơi đùa thế nào cũng được. Tôi ủy quyền toàn bộ cho em!”
Phỉ Y Hân tròn mắt: “Anh đào hoa quá nhỉ? Muốn tôi làm lá chắn cho anh sao?”
“Tôi muốn em làm ‘bà chủ’ dọn dẹp ‘rác rưởi’ quanh tôi!” Hắn cười, một nụ cười đầy sự tin tưởng và sủng nịnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận