Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tiệc Sang Trọng Và Sự Ghen Tuông Ngầm
Buổi tiệc của Asian Kingdom diễn ra tại một khách sạn 5 sao lộng lẫy. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương, rượu sâm panh chảy tràn. Những vị khách mời đều là giới thượng lưu, khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền nhất.
Nhưng khi Hoắc Đông Thần và Phỉ Y Hân xuất hiện, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía họ.
Cặp đôi quá nổi bật. Chàng trai trong bộ quân phục đen uy nghiêm, khí chất bức người. Cô gái trong bộ sườn xám đỏ rực rỡ, kiêu sa và quyến rũ. Họ đi bên nhau, đẹp đôi đến mức khiến người ta phải ghen tị.
Bàn tay Hoắc Đông Thần đặt hờ hững nhưng chắc chắn trên eo Phỉ Y Hân, như một lời tuyên bố chủ quyền thầm lặng: “Người phụ nữ này là của tôi!”
“Sao anh cứ ôm eo tôi thế hả?” Phỉ Y Hân thì thầm, cố gắng gỡ tay hắn ra nhưng vô ích.
“Em là bạn nhảy của tôi, tôi phải giữ chặt kẻo em chạy mất,” Hoắc Đông Thần ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mẫn cảm khiến cô rùng mình.
Hầu tổng – Giám đốc Asian Kingdom – tiến tới chào hỏi. “Hoắc tổng, vinh hạnh quá! Và đây là…?” Ông ta nhìn Phỉ Y Hân với ánh mắt tán thưởng.
“Bạn gái tôi!” Hoắc Đông Thần trả lời ngay lập tức, không cho Phỉ Y Hân cơ hội đính chính là “thư ký”.
“Ồ! Xứng đôi vừa lứa lắm! Chúc mừng Hoắc tổng!” Hầu tổng cười ha hả.
Phỉ Y Hân chỉ biết cười trừ, trong lòng thầm cấu vào tay Hoắc Đông Thần một cái thật đau. Hắn vẫn mặt lạnh như tiền, tay siết chặt eo cô hơn như trêu ngươi.
Suốt buổi tiệc, Hoắc Đông Thần dính lấy Phỉ Y Hân như sam. Hắn ân cần lấy đồ ăn cho cô, đưa rượu cho cô, thỉnh thoảng lại ghé tai cô thì thầm những câu nói mờ ám khiến mặt cô đỏ bừng. Các cô gái khác nhìn Phỉ Y Hân với ánh mắt ghen tị nổ lửa, còn cánh đàn ông thì nhìn Hoắc Đông Thần với vẻ ngưỡng mộ.
Bỗng nhiên, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, mặc bộ Kimono cách tân ngắn cũn cỡn tiến tới. Cô ta có đôi mắt to tròn ngây thơ, giọng nói ngọt xớt: “Hoắc tổng, em hâm mộ ngài đã lâu, có thể mời ngài một ly được không ạ?”
Đám đông xung quanh nín thở chờ xem kịch hay. Hoắc Đông Thần nổi tiếng là không gần nữ sắc (trừ Phỉ Y Hân ra).
Hắn đang cười nói với Phỉ Y Hân, nghe thấy giọng nói õng ẹo kia thì quay sang, nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm. Hắn quét mắt nhìn cô gái từ đầu đến chân, rồi buông một câu phũ phàng: “Cô có tư cách gì mời rượu tôi?”
Cô gái kia sững sờ, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang trắng bệch. Nước mắt lưng tròng, cô ta xấu hổ che mặt chạy biến đi trong tiếng cười khúc khích của mọi người xung quanh.
Phỉ Y Hân lắc đầu ngao ngán: “Anh ác quá đấy!”
“Với người không phận sự thì cần gì phải tử tế?” Hắn quay sang cô, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng như nước. “Ngoan, uống chút rượu đi.”
Phỉ Y Hân bị hắn ép uống khá nhiều rượu. Tửu lượng của cô không tốt lắm, mới vài ly mà đầu óc đã bắt đầu quay cuồng, má nóng ran, đôi mắt trở nên mơ màng, ướt át. Dáng vẻ say rượu của cô càng thêm phần quyến rũ chết người, khiến Hoắc Đông Thần chỉ muốn mang cô về nhà ngay lập tức để “ăn sạch”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận