Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Và Cơn Ghen Của Hoắc Tổng
“Tiểu Hân!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Phỉ Y Hân đang mơ màng tựa vào vai Hoắc Đông Thần thì giật mình ngẩng lên. Trước mặt cô là một người đàn ông mặc vest lịch lãm, nụ cười tỏa nắng – Phó Dĩnh.
“Phó Dĩnh? Anh cũng ở đây sao?” Phỉ Y Hân vui mừng reo lên, quên mất mình đang ở trong vòng tay của “quỷ vương”. Cô loạng choạng bước tới, định ôm chầm lấy người bạn cũ.
Phó Dĩnh cũng dang rộng vòng tay đón cô: “Trùng hợp quá! Em xinh đẹp quá mức cho phép đấy!”
Nhưng trước khi hai người kịp chạm vào nhau, một bàn tay sắt đá đã kéo giật Phỉ Y Hân lại, ép cô đập mạnh vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Hoắc Đông Thần mặt đen như đít nồi, đôi mắt hừng hực lửa giận nhìn chằm chằm vào Phó Dĩnh. Không khí xung quanh hắn giảm xuống độ âm, khiến ai đứng gần cũng phải rùng mình.
“Ai cho phép em ôm đàn ông khác trước mặt tôi?” Hắn gằn giọng bên tai cô, đầy vẻ đe dọa.
Phỉ Y Hân nhíu mày vì đau: “Anh làm cái gì vậy? Đây là bạn tôi!”
Phó Dĩnh thu tay về, nhìn Hoắc Đông Thần với ánh mắt đánh giá, rồi mỉm cười lịch sự đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Phó Dĩnh, bạn thân của Y Hân. Anh là…?”
Hoắc Đông Thần không thèm bắt tay, chỉ lạnh lùng phun ra hai chữ: “Chồng cô ấy!” (Tương lai).
Phỉ Y Hân: “…”
Phó Dĩnh: “…”
“Sếp của em!” Phỉ Y Hân vội vàng đính chính, trừng mắt nhìn Hoắc Đông Thần. “Anh đừng có nói bậy!”
Hoắc Đông Thần hừ lạnh, tay vẫn ôm chặt eo cô không buông, như sợ cô chạy mất theo người đàn ông khác. Hắn nhìn Phó Dĩnh bằng ánh mắt cảnh cáo của con thú đầu đàn đang bảo vệ lãnh thổ và bạn đời.
Phó Dĩnh cảm nhận được sự thù địch rõ rệt, nhưng anh vẫn giữ nụ cười điềm đạm. “Ra là Hoắc tổng. Hân Hân thường nhắc về anh.”
“Nhắc cái gì?” Hoắc Đông Thần nhướn mày.
“Nói anh là một ông sếp khó tính, hay bắt nạt nhân viên,” Phó Dĩnh nói đùa.
Mặt Hoắc Đông Thần càng đen hơn. Hắn cúi xuống nhìn Phỉ Y Hân đang cười khúc khích: “Em nói xấu tôi?”
“Sự thật mà…” Phỉ Y Hân lè lưỡi, men rượu làm cô gan dạ hẳn lên.
Hoắc Đông Thần nhìn đôi môi đỏ mọng đang chu ra của cô, cơn giận bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một dục vọng đen tối đang bùng lên. Hắn muốn hôn cô ngay tại đây, đánh dấu chủ quyền cho tên đàn ông kia thấy!
“Chúng ta về!” Hắn tuyên bố, rồi không đợi cô đồng ý, trực tiếp bế thốc cô lên kiểu công chúa, sải bước ra khỏi bữa tiệc, bỏ lại Phó Dĩnh đứng ngơ ngác và đám đông đang xôn xao bàn tán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận