Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc siêu xe sang trọng dừng lại trước cổng chính của trung tâm hội nghị, nơi diễn ra buổi tiệc kỷ niệm của Asian Kingdom. Khi Hoắc Đông Thần và Phỉ Y Hân bước xuống, cả không gian dường như bừng sáng.
Hầu hết khách mời quan trọng đều đã có mặt. Sự xuất hiện của cặp đôi này lập tức trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, thu hút hàng trăm ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Việc Hoắc Đông Thần tham gia tiệc mừng đã là một tin tức chấn động, nhưng việc hắn dẫn theo một người phụ nữ, lại còn diện đồ đôi theo phong cách truyền thống, càng khiến mọi người xôn xao bàn tán.
Hoắc Đông Thần bình thường diện âu phục đã đủ khiến phái nữ điên đảo, nay trong bộ quân phục đen tuyền, dáng người cao lớn, bờ vai rộng vững chãi, toát lên vẻ uy nghiêm, cấm dục đầy mê hoặc. Hắn như một vị tướng quân bước ra từ tiểu thuyết, quyền lực và quyến rũ chết người.
Thế nhưng, điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả là cánh tay hắn chưa bao giờ rời khỏi eo người đẹp bên cạnh. Bàn tay to lớn, mang găng trắng, đặt hờ hững nhưng đầy tính chiếm hữu trên vòng eo thon gọn của Phỉ Y Hân, như một lời tuyên bố chủ quyền thầm lặng nhưng đanh thép: “Người phụ nữ này là của tôi”.
Phỉ Y Hân cảm thấy bàn tay nơi eo mình nóng rực dù qua lớp vải áo. Cô hơi vặn người, ghé sát vào tai hắn thì thầm, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên để giữ phép lịch sự: “Sao anh cứ ôm eo tôi thế hả? Buông ra chút đi, người ta nhìn kìa.”
Hoắc Đông Thần không những không buông, mà còn siết chặt hơn một chút, kéo cô sát vào người mình: “Em là bạn nhảy của tôi, đương nhiên tôi phải đánh dấu chủ quyền rồi. Em nhìn xem, bao nhiêu gã đàn ông đang nhìn chằm chằm vào em kìa.”
Hắn tiện tay nhận lấy hai ly rượu vang từ người phục vụ đi ngang qua, đưa một ly cho cô. Phỉ Y Hân vô thức đón lấy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: “Sao chứ? Tôi chỉ là thư ký đi theo tháp tùng sếp thôi mà, giờ thành bạn nhảy là sao?”
Hoắc Đông Thần không trả lời, ánh mắt hắn hướng về phía một người đàn ông trung niên đang đi tới. Đó là Hầu tổng, giám đốc điều hành của Asian Kingdom. Phỉ Y Hân thấy vậy cũng tạm gác lại thắc mắc, nở nụ cười xã giao chuyên nghiệp.
“Hoắc tổng! Ngài đến thật vinh hạnh cho chúng tôi quá!” Hầu tổng niềm nở bắt tay Hoắc Đông Thần.
“Khách sáo rồi Hầu tổng.” Hắn đáp lại ngắn gọn, nâng ly rượu lên ra hiệu.
Hầu tổng quay sang nhìn Phỉ Y Hân, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: “Vị này là… Hoắc tổng, lâu lắm rồi mới thấy anh đi cùng bạn gái nha! Thật là xứng đôi vừa lứa!”
Phỉ Y Hân đang định lên tiếng giải thích thì Hoắc Đông Thần đã nhanh hơn một bước. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt đong đầy sự cưng chiều giả tạo (hoặc có thể là thật), trầm giọng nói: “Phải đấy, khó khăn lắm cô ấy mới chịu đi cùng tôi. Tính tình cô ấy hay ngại ngùng lắm.”
Câu chuyện nhỏ số 1 của Hân và Thần…
Nhiều năm sau, khi đã kết hôn và có con, cuộc sống của họ vẫn tràn ngập những điều thú vị.
Một ngày nọ, bé trai kháu khỉnh nhà họ Hoắc lẻn vào thư phòng của ba, phát hiện ra một căn phòng bí mật nhỏ bên trong. Bé tò mò đẩy cửa bước vào và bị choáng ngợp bởi vô số bức ảnh treo trên tường. Toàn là hình ba và mẹ!
Bé ngắm nghía một hồi rồi dừng lại trước một bức ảnh màu hơi ngà, trông rất cũ kỹ theo phong cách vintage. Trong ảnh, ba thì cười rất tươi, còn mẹ thì trông như đang vùng vẫy, mặt mày nhăn nhó. Bé thắc mắc chạy đi tìm ba.
Hoắc Đông Thần nhìn bức ảnh, ký ức ngày hôm đó ùa về. Đó là ngày chụp ảnh quân phục và sườn xám. Cô vùng vẫy không muốn chụp, còn hắn thì cưỡng ép. Nhưng trước mặt con trai, làm sao Hoắc tổng có thể để mất mặt?
Hắn xoa đầu con, bịa chuyện không chớp mắt: “Ngốc thật! Con không thấy mẹ đang ghì chặt tay ba sao? Còn mặt ba thì đâu có vui vẻ gì, là do mẹ con ép ba chụp đấy! Mẹ con hồi xưa theo đuổi ba ghê gớm lắm, ba chạy không thoát.”
Nhóc con tin sái cổ, chạy đi tìm mẹ để kiểm chứng. Hoắc Đông Thần cứ tưởng con trai đi chơi, ai ngờ lát sau, giọng nói “ngọt ngào” đầy sát khí của bà xã vang lên từ phòng khách:
“Hay thật đấy Hoắc Đông Thần! Anh dám đặt điều với con à? Có muốn tối nay ra sô-pha ngủ để nhớ lại xem ai theo đuổi ai không hả?”
Hoắc Đông Thần chỉ biết cười khổ. Tối đó, có một người đàn ông quyền lực nhất thành phố phải ôm gối đứng ngoài cửa phòng ngủ, nghe tiếng vợ con cười đùa bên trong.
Quay lại thực tại bữa tiệc.
“Ha ha… Tôi chưa thấy Hoắc tổng coi trọng cô gái nào như vậy đâu. Cô phải nhớ giữ anh ấy thật chặt đấy nhé!” Hầu tổng cười lớn, vỗ vai Hoắc Đông Thần.
Phỉ Y Hân nghe mà hai mắt muốn nổ đom đóm. Giữ chặt cái gì chứ? Cô đang muốn thoát còn không được đây này! Cô muốn mở miệng phản bác, nhưng bàn tay ở eo lại siết mạnh như một lời cảnh cáo ngầm.
Hầu tổng rời đi, Phỉ Y Hân mới quay sang lườm Hoắc Đông Thần: “Anh nói bậy bạ gì với người ta vậy?”
“Tôi nói sự thật.” Hắn thản nhiên đáp, kéo cô đi sâu vào trong sảnh tiệc.
Xung quanh, những tiếng xì xầm bàn tán vẫn không ngớt. Các cô gái nhìn Hoắc Đông Thần với ánh mắt khao khát, nhưng khi thấy sự quan tâm đặc biệt hắn dành cho Phỉ Y Hân – từ việc chỉnh lại áo khoác lông để che đi bờ vai trần, đến ánh mắt dịu dàng – họ đều hiểu rằng mình không có cửa.
Họ đâu biết rằng, Hoắc Đông Thần chỉnh áo cho cô không chỉ vì sợ cô lạnh, mà còn vì tính chiếm hữu điên cuồng. Hắn không muốn bất kỳ gã đàn ông nào khác nhìn thấy đường cong nóng bỏng của cô, làn da trắng ngần của cô. Cô là của hắn, chỉ riêng mình hắn được chiêm ngưỡng mà thôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận